Bánh Bao Nhà Ai

Chương 37: Bảo bối em thật mê người mà!


Bàn tay ấm áp tiến vào trong vạt áo, trực tiếp dán lên vùng eo bóng loáng tinh tế kia, Tư

Không Viêm Ngiêu dựa vào gần hơn một chút, vừa khẽ hôn lên phần cổ lộ ra ngoài áo của Ô Thuần Nhã vừa thầm than, làn da của người này thật mịn,

xúc cảm rất không tồi.

Ô Thuần Nhã khẩn trương đến mức không dám

nhúc nhích, ngay cả hơi thở cũng nhẹ đi rất nhiều, thầm mắng người này

đúng là không biết chừng mực, cư nhiên vào thời điểm này lại đi chiếm

tiện nghi của cậu!

Đầu tiên là bàn tay to dày ấm áp của nam nhân

như trấn an nhẹ nhàng v**t v* thắt lưng đang c**ng c*ng cậu, sau đó một tấc lại muốn tiến thêm một thước v**t v* lên vùng bụng thanh mảnh của

cậu.

Vội vã vươn tay đè lại móng vuốt sói của nam nhân đang tác

quái trên cậu, Ô Thuần Nhã nghiêng đầu, trong bóng tối tức giận trừng

mắt nhìn nam nhân, thanh âm nho nhỏ mắng, “Anh đừng có mà quá đáng!”

Nam nhân cúi đầu nở nụ cười, tiến đến bên tai cậu ái muội l**m l**m lên

vành tai mẫn cảm của cậu, cảm giác được cậu run rẩy mới mở miệng nói,

“Không làm đến cuối cùng”

Ô Thuần Nhã sao có thể đồng ý, anh

không biết xấu hổ nhưng cậu thì biết nhé! Nhỡ đâu động tác quá lớn đánh

thức Bánh Bao thức dậy, vậy cậu khỏi cần sống nữa! (Hóa ra là anh lo cái này)

“Không được!” Quát khẽ một tiếng muốn hất tay anh từ trong

áo ra, nhưng về vấn đề ở đây là sức lực cậu không phải là đối thủ của ai kia.

đầu v* trước ngực bị tay của anh ma sát, thừa dịp cậu đẩy tay anh ra cố tình dùng hai ngón tay nhẹ nhàng vân vê x** n*n.

“Ưm…” Cảm giác tê dại đánh thẳng vào não, tức thì không kịp kiềm chế, cậu khẽ rên lên một tiếng.

Cậu bối rối lấy một tay che miệng mình lại, một tay đưa vào áo cố sức kéo tay anh ra.

Tư Không Viêm Ngiêu bị tiếng rên khẽ đầy kìm nén kia của cậu làm cho một

cỗ tà họa vọt thẳng xuống hạ thể, khí quan nam tính dưới thân lập tức

dựng đứng, thẳng tắp đỉnh vào khe mông Ô Thuần Nhã.

Ô Thuần Nhã

xấu hổ, mặt đỏ bừng, nhưng cậu chẳng có cách nào chống lại nam nhân kề

sát phía sau mình. Cậu vừa phải cố che mặt con đang ngủ say, vừa phải

đối phó với tên đang sờ loạn trên người cậu, trán đã sớm chảy đầy mồ

hôi.

Tư Không Viêm Ngiêu làm bộ như cố ý đùa cậu, nhưng tay trái

lại cố tình lướt tới lướt lui trước ngực cậu khiêu khích, thỉnh thoảng

còn ngậm lấy vành tai khéo léo của cậu mà c*n m*t.

“Ưm…đừng….” Bị anh làm cho sắp mất hết sức lực Ô Thuần Nhã cảm giác được anh đang

nghiêng thân chặn người cậu, lúc bàn tay kia mò xuống kéo quần cậu

xuống, khiến cậu bị dọa đến run run.

“Suỵt” Nghiêng nửa người

lên, Tư Không Viêm Ngiêu đầu tiên là liếc nhìn Bánh Bao đang ngủ, thấy

bé còn đang ngủ không có dấu hiệu tỉnh lại, lúc này mới yên tâm tiếp tục hạ thủ, vừa tuột quần người ta vừa trịnh trọng nói một cách đương

nhiên, “Nhỏ giọng thôi, không lại làm ồn đến con”

Nhỏ giọng cái con mắt anh á, tui phắc, anh có thể đừng không biết xấu hổ phi lễ tôi như vậy được không!

Đáng tiếc, Ô Thuần Nhã lúc này chỉ có thể nuốt những lời kia vào bụng, bởi

nam nhân đã cúi đầu hôn môi cậu, không để cậu phát ra âm thanh dù chỉ

một chút.

Khẽ hé miệng, nam nhân kia lập tức linh hoạt ra ra vào

vào trong miệng cậu, còn dùng lực ôm chặt lấy cậu m*t đầu lưỡi cậu, Ô

Thuần Nhã cảm thấy đầu lưỡi mình như muốn run lên. Nhưng bàn tay của nam nhân cũng không rãnh rổi đã chuyển từ hai hai nụ hoa trước ngực vì bị

x** n*n mà cứng lên sang x** n*n tín khì bán ngẩng dưới h* th*n cậu,

quần đã bị kéo đến đầu gối, hai cánh mông mượt mà cong vểnh bị nam nhân

dùng sức v**t v*.

Thân thể tiếp nhận những cảm xúc hết sức xa lạ, kh*** c*m vô cùng từ hạ thể mà cậu rất ít khi có được, bởi vì cậu quá

mức ngây thơ, ngày thường chỉ lo chăm sóc Bánh Bao, vậy nên nhu cầu sinh lý này chẳng mấy khi xuất hiện. Cho nên giờ cậu thực sự bị dọa rồi,

cũng lo không được có đánh thức Bánh Bao hay không, chỉ cố đẩy nam nhân

đang chặn nửa người mình.

“Ưm ưm…” Giãy dụa đầu né tránh nụ hôn

bá đạo của nam nhân, nhưng phía sau, địa phương bí ẩn nhất lại bị ngón

tay nam nhân nhẹ nhàng chạm phải, làm cậu sợ tới sắp phát khóc

(>_

Ngẩng đầu l**m đôi môi đã bị anh hôn đến sưng đỏ, Tư

Không Viêm Ngiêu nghiêng người vây cậu vào lòng mình, dán lên tai cậu

nhẹ giọng nói, “Cứng!”

Ô Thuần Nhã gắt gao cắn chăn, chỉ sợ r*n r* trong cổ họng tràn ra.

Tư Không Viêm Ngiêu một tay rất nhanh chạm lên d*c v*ng đã đứng thẳng của

cậu, một tay tiến vào trong miệng cậu, nhẹ nhàng quấy đảo đầu lưỡi đang

cố né tránh, “l**m ướt”

Ô Thuần Nhã lắc đầu, nhưng lại không thể

ngăn cản động tác cường ngạnh của nam nhân, chỉ có thể không cam lòng

tùy ý ngón tay nam nhân ở trong miệng mình quấy nhiễu, nước bọt không

kịp nuốt từ khóe miệng chảy ra.

“A…ưm…” kh*** c*m ở h* th*n tích tụ ngày cảm nhiều, cậu nhịn không được di chuyển theo động tác của anh.

Anh rút ngón tay dính đầy nước bọt ra, sờ tới huyệt khẩu đóng chặt giữa khe mông, tại nơi nếp uốn co rút kia nhẹ nhàng nhấn xuống, sau đó chậm rãi

tham tiến một ngón tay vào, v*ch th*t ấm áp lập tức gắt gao bao lấy tay

anh, còn có thể cảm giác được mấp máy rất nhỏ, Tư Không Viêm Ngiêu thấp

giọng tán thưởng một tiếng, “Bảo bối, em thật nhiệt tình”

Ô Thuần Nhã cảm thấy dị vật trong cơ thể mình rất không thoải mái, theo bản

năng muốn bài trừ, nhưng ngón tay nam nhân lại hướng vào ngày càng sâu,

còn bắt đầu chậm rãi di chuyển.

“A……a……” Rốt cuộc không kiềm chế

được mà thấp giọng ngâm nga, Ô Thuần Nhã bị cảm giác sắp phun trào ở

phía trước bức điên rồi, mà phía sau, số lượng ngón tay nam nhân đã lên

đến hai ngón, và còn có xu thế tiếp tục tăng thêm.

“Bảo bối, đừng nóng vội” Cảm giác được d*c v*ng trong tay sắp b*n r*, Tư Không Viêm

Ngiêu lập tức dừng động tác đi lên tiếp tục v**t v* nhũ thủ của cậu,

trong huyệt mềm mại đã tăng lên ba ngón tay, hơn nữa tràng nhiệt nóng

bỏng đã quen với dị vật ra vào, bắt đầu tự động phân bố tiếc ra dịch

ruột non trơn dính.

Ô Thuần Nhã bị anh khiêu khích đến hai mắt mơ màng, trong cơ thể kêu gào đòi được phát tiết sắp phá tan lý trí cậu,

cậu không tự chủ được vươn tay muốn tự mình an ủi d*c v*ng của bản thân, nhưng nam nhân chặn tay cậu lại, sau đó cậu liền cảm giác được ngón tay trong cơ thể mình rút ra ngoài, tựa như không muốn buông tha, hậu huyệt lập tức vội vàng co rút vài cái.

Tư Không Viêm Ngiêu nâng dục

vọng đã sớm trướng đến nóng rực của mình nhẹ nhàng đỉnh lộng hậu huyệt

còn đang khép mở, sau đó vươn tay che miệng cậu lại, từng chút từng chút đem d*c v*ng chen vào cái miệng nhỏ ẩm ướt trơn mềm kia, cảm giác tràng thịt ấm áp gắt gao bao lấy d*c v*ng của anh, cảm giác thật sự là quá

tuyệt!

Thứ gì đó của nam nhân so với ba ngón tay còn thô hơn rất

nhiều, cái loại đau đớn như bị xé rách này làm Ô Thuần Nhã há mồm cắn

lấy tay anh, cậu cố sức thở phì phò thả lỏng thân thể, cảm giác được dị

vật không vừa tiến vào đã đấu đá lung tung liền thở phào một hơi, sau đó cậu nghiêng đầu trừng nam nhân, “Không phải anh bảo không làm đến cùng

sao?”

Tư Không Viêm Ngiêu tựa hồ như có thể nhìn thấy đôi mắt

ngấn lệ kia, thăm dò hôn lên hai má cậu, cười tà nói, “Bảo bối em quá mê người, anh đổi ý”

Nói xong liền duỗi tay đùa nghịch d*c v*ng vì đau mà có chút uể oải của cậu, còn anh cũng thử nhẹ nhàng đẩy lên.

“A….anh đừng động…..Bánh Bao……Bánh Bao sẽ tỉnh dậy mất…….ưm……” Một câu nói đứt

quãng, Ô Thuần Nhã vừa muốn kìm nén âm thanh, vừa không khống chế nổi

thân thể bị anh va chạm.

Tư Không Viêm Ngiêu bị cậu kẹp đến phát

đau, biết cậu vì sao mà khẩn trương, cho nên liền rút d*c v*ng của mình

ra, xốc chăn lên bế cậu đứng dậy.

“Làm gì vậy!” Đột nhiên bị bế lên, Ô Thuần Nhã kinh ngạc trừng to mắt nhìn Tư Không Viêm Nghiêu.

“Đổi chỗ” Nói xong cũng không cho cậu thời gian phản ứng, đứng dậy liền bế

cậu ra cửa, sau đó một cước đá văng cửa phòng dành cho khách mà Ô Thuần

Nhã ở ở đối diện, hai ba bước đã tới bên giường, mau chóng thả người

xuống giường rồi đè lên.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.