Bán Tiên

Chương 601: Chương 603 Mưu đ� Trộm cắp (2)


Dữu Khánh phụ trách kéo dà i thời gian thì tiếp tục đi theo tham quan với đám

đông người, giống như không có việc gì xảy ra.

Những người khác đều không quan tâm, chỉ có Bách Lý Tâm xách cung lớn

trên tay thì thỉnh thoảng len lén quan sát Dữu Khánh, trong mắt hiện lên vẻ nghi

hoặc.

Hà nh vi của mấy sư huynh đệ tận lực khiến nà ng ta tránh ra xa và âm thầm giao

lưu riêng là m cho nà ng ta biết đó không phải là tán gẫu, hơn nữa hà nh động

khác thường của ba người lúc nà y cà ng khó thể tránh được trong lòng nà ng ta

không sinh ra hoà i nghi, nhưng nà ng ta lại không thể biết rõ là chuyện gì đang

xảy ra.

Trong sư huynh đệ ba người, chuyện Mục Ngạo Thiết cần là m lúc nà y là nhẹ

nhà ng nhất, đơn giản nhất, chỉ là một đường rời đi.

Cùng đồng hà nh, vị đệ tử Côn Linh sơn bước lên bậc cấp lối ra giữa hẻm núi,

xoay người quay đầu lại, đối diện với phong cảnh đẹp đẽ bên trong Linh cốc,

nói:

“Chúng ta chờ ở đây đi.”

Mục Ngạo Thiết lập tức từ chối, “Vẫn nên đi ra ngoà i cửa và o chờ đi.”

Hoà n toà n không có ý thương lượng, vừa nói vừa đi ra phía ngoà i.

Đệ tử Côn Linh sơn không nói nên lời, đà nh phải xoay người đuổi theo y.

Hai người cứ thế đi vượt qua hẻm núi, rồi tại trước ánh mắt nhìn chăm chú của

hai gã thủ vệ ngoà i cổng mà cất bước đi xuống tầng bậc cấp thứ nhất, sau khi lại

đi qua một vùng đất bằng, Mục Ngạo Thiết không đi nữa, giống như đi đã mệt

rồi, ngồi xuống bậc cấp dưới cổng cổng chà o bằng đá.

Một gã thủ vệ hỏi vị đệ tử Côn Linh sơn cùng đi ra theo xem đã xảy ra chuyện

gì, người sau bất đắc dĩ, kể lại tình huống đại khái cho gã nghe.

Vì vậy thủ vệ cổng và o cũng không tiếp tục can thiệp và o nữa, bảo bọn họ chờ

ở nơi nà y.

Mà lúc nà y Nam Trúc cũng bắt đầu bước lên bậc cấp bên trong Linh cốc, nhìn

nhìn đường hẻm một cái, không thấy bóng người nà o, biết rõ lão Cửu đã thà nh

công kéo người đi rồi, gã lập tức bước nhanh lên, đi nhanh trong đường hẻm, đi

tới gian phòng đăng ký lúc trước thì đột nhiên dừng lại ngay cửa và o.

Đứng yên lắng nghe một hồi, quay đầu nhìn nhìn khắp nơi, sau đó mới bước lên

bậc cửa, đứng tại ngoà i cửa gọi, “Có ai không? Tại hạ có việc muốn nhờ.”

Gọi liền mấy tiếng, đợi một chút, bên trong phòng vẫn không có bất kỳ âm

thanh nà o đáp lại, bên trong đường hẻm vẫn không một bóng người, bên trong

những căn phòng khác cũng im lìm không có bất kỳ phản ứng gì, gã lập tức

vươn đầu và o trong cửa, nhìn xung quanh phòng một cái, xác nhận không có

người nà o mới nhanh chóng luồn đi và o.

Đi và o trong phòng, gã nhanh chóng quan sát mấy bức tranh vẽ treo trên vách

tường, thoáng nhìn một cái đã xác định được tấm bản đồ mà lão Thập Ngũ đã

nói, nhảy tới bên, xác định chính là bản đồ toà n cảnh Côn Linh sơn, gã không

có gì do dự nữa, trực tiếp lấy xuống.

Đồ vật đã và o tay, vừa định cuốn bản đồ lại nhét và o trong ống quần để rời đi,

nhưng ánh mắt liếc thấy trong một bình sứ tại góc phòng có cắm mấy cuốn thư

pháp, gã dừng động tác lại, quay đầu nhìn nhìn chỗ trống trên tường, cảm thấy

quả thực quá gây chú ý, lập tức bước nhanh tới trước bình sứ, lấy mấy cuộn

tranh chữ ra, tìm một tấm tranh sơn thủy có kích thước tương tự, treo lên vị trí

bức bản đồ lúc trước, bù đắp và o chỗ trống trên tường.

Lui ra phía sau mấy bước nhìn nhìn, dường như không còn quá gây chú ý như

vừa rồi nữa, lúc nà y gã mới rung mở tấm bản đồ trên tay, rẹt rẹt mấy cái, trực

tiếp xé tấm bản đồ ra khỏi thanh nẹp, gấp nhỏ bản đồ lại, nhét và o bên trong

quần áo. Là m như vậy quả thực dễ mang theo hơn nhiều, cũng không dễ dà ng bị

phát hiện.

Hai thanh nẹp bị gã ném thẳng và o trong bình sứ đựng mấy bức tranh chữ kia,

cũng thi pháp vận công đem nó vặn thà nh bột mịn, là m cho nó biến thà nh một

đống bụi bặm dưới đáy bình sứ.

Sau đó xoay người bước nhanh đến cửa và o, vươn đầu cẩn thận quan sát bên

ngoà i, sau khi xác nhận trong đường hẻm không có người nà o, gã nhanh chóng

lách người đi ra ngoà i, rồi mới hướng về phía cổng và o cất bước. Nhưng vừa

mới đi mấy bước, không biết nghĩ đến điều gì, gã bất ngờ rất nhanh lui về trên

bậc cấp đi lên phía trong Linh cốc, là m xong gã mới bỗng cao giọng gọi, “Sư

đệ, sư đệ, ngươi đi đâu rồi?”

Rất nhanh, nơi cổng và o phía ngoà i hẻm xuất hiện bóng dáng của thủ vệ, hướng

và o bên trong nhìn nhìn quan sát, tiếp đó thân ảnh của Mục Ngạo Thiết cũng

xuất hiện tại trên bậc cấp ngoà i cổng, tại nơi xa xa đáp lại “Sư huynh, nơi nà y.”

Lúc nà y Nam Trúc mới sải bước nhanh chóng đi qua, tại trước ánh mắt quan sát

kỹ cà ng của thủ vệ, gã nhanh chóng bước ra cánh cổng.

Vị đệ tử Côn Linh sơn tiếp khách đi ra lúc trước cũng quay trở lại trên bậc cấp

cổng và o, nhìn thấy đường hẻm bên trong trống không, lại nhìn về phía gã, nghi

hoặc hỏi: “Ngươi đây là ? Bọn họ đâu rồi?”

Nam Trúc ai một tiếng,

“Bọn họ vẫn còn tại du ngoạn ở bên trong.” Rồi nhấc tay chỉ tới Mục Ngạo

Thiết,

“Ta không an tâm với hắn, bọn họ bảo ta đi ra trước tìm các ngươi.” Sau đó liền

lôi kéo Mục Ngạo Thiết đi xuống bậc cấp, lớn tiếng khiển trách: “Ngươi có

chuyện gì vậy? Mọi người vẫn còn đang hà o hứng du ngoạn, ngươi tự nhiên lại

không muốn đi nữa là sao, có biết cái gì gọi là mất hứng hay không, còn có chút

cấp bậc lễ nghĩa nà o hay không chứ?”

Tùy ý cho gã mắng, Mục Ngạo Thiết im lặng không hé răng, cam chịu.

Thủ vệ bên ngoà i cổng đi xuống bậc cấp trở về vị trí cũ. Đệ tử tiếp khách cũng

yên lặng đi xuống tới, sư huynh đệ đồng môn người ta răn dạy nhau, gã cũng

không tiện can thiệp và o, mặc kệ bọn họ, đứng tại trước mặt với hai đệ tử thủ

vệ, lặng lẽ chờ đợi.

Bọn họ yên tĩnh, nhưng Nam Trúc thì không yên tĩnh, trong miệng ầm ầm mắng

không ngừng, mắng đến nỗi Mục Ngạo Thiết xụ cả mặt, mắng rất lâu, mắng đến

mức ba gã đệ tử Côn Linh sơn tại cổng và o đều phải nhìn bằng ánh mắt khác,

phát hiện thấy vị nà y thực sự có khả năng nói.

Một lúc lâu sau, miệng Nam Trúc mới ngừng lại, sư huynh đệ hai người cùng

nhau chờ đợi tại dưới cổng chà o bằng đá.

Thừa dịp không có người nà o chú ý, Mục Ngạo Thiết gửi cho Nam Trcú một cái

ánh mắt dò hỏi.

Nam Trúc là m như không có gì nhấc tay phải gãi sột soạt xương sườn dưới

ngực bên trái, như đang gãi ngứa, thực ra là đang nói cho đối phương biết đã

đắc thủ rồi, tại nơi đây.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.