Bán Tiên

Chương 1498: Chương 1500 � �n (2)


Kỳ thực cũng không có phức tạp như vậy. Hướng Lan huyên chỉ tới mấy người

khác, bọn họ yên tĩnh ẩn nấp ở phụ cận, chỉ có ông và ta xong đến lối ra chiến

đấu với Phổ Nhạ. Một khi cửa mở ra, ông và ta hà nh động tùy theo tình hình.

Một người dốc toà n lực ỉm hộ cho người khác, giữa ông và ta cần phải có một

người lao ngay ra ngoà i, nhanh chóng nói rõ tình huống. Nếu cả hai người đều

có thể thoát ra ngoà i thì cà ng tốt. Khi cửa lại mở ra, Đại Hòa thượng nhận được

tín hiệu.

sẽ lập tức dùng Thiên Dực lệnh chờ những người khác lao ra ngoà i. Với tốc độ

của Thiên Dực lệnh, phổ nhạ chưa chắc đã ngăn cản được, nhiều nhất là đánh

theo một đòn, đại hòa thượng dùng kim cương hộ thể đại Pháp chặn một đòn

hẳn là không có vấn đề. Có lẽ khi cửa lại mở ra, phổ nhạ cũng sẽ chạy ra ngoà i.

Hoặc là , người đã ra ngoà i trước quay trở lại quấn lấy cô ta cũng được. Nói

chung, chỉ cần cửa mở ra đủ thời gian, người khác sẽ có cơ hội đi ra ngoà i.

Ta còn tưởng rằng các người có cách nà o tốt để đi ra ngoà i, nói cả nửa ngà y chỉ

có vậy thôi sao. Văn khúc tắc lưỡi 2 tiếng, sau đó khẽ lắc đầu nói, Người đã

đánh giá thấp Phổ Nhạ, ta từng giao thủ với cô ta, với thực lực của người và ta

hiện nay, sẽ không cầm chân cô ta được quá lâu. Một khi một người đi ra ngoà i,

người còn lại không có chợ giúp sẽ không thoát được tay cô ta, tình cảnh người

còn lại sẽ rất nguy hiểm. Và nếu cửa mãi không mở ra,

Rất có thể cả người và ta đều nằm xuống trong tay cô ta. Có lẽ cô ta không thể

đồng thời bắt giữ hai người, nhưng bắt một người không phải là vấn đề. Nói

cách khác, một trong hai người chúng ta sẽ có một người sẽ rơi và o tay cô ta.

Là m như vậy quá nguy hiểm. Minh Tăng trước đó đã có trao đổi với hướng Lan

Huyên, ông ta nói, nếu thật sự xuất hiện tình huống cổng và o chậm chạp không

có mở ra. Các người chỉ cần phát ra cảnh báo, Bần Tăng sẽ dùng Thiên Dực

lệnh tới tiếp ứng.

hướng lan huyên gật đầu, đây là biện pháp mà họ đã cân nhắc. Van Khúc nói, có

một số chuyện chưa hẳn đã diễn ra theo kế hoạch mà chúng ta đã suy nghĩ, đặc

biệt là trong lúc giao chiến, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Thực ra, chúng ta

không cần phải mạo hiểm như vậy. Theo ta thấy, có thiên dực lệnh trong tay,

Van Coln có muốn tìm được chúng ta cũng không phải dễ dà ng, chuyện đi ra

ngoà i không cần nhất thời nóng lòng, cứ trốn thêm một năm, nửa năm cũng

không sao cả.

Chưa chắc bọn chúng đã một mực canh giữ cửa và o, nếu có thời gian, chúng ta

chưa hẳn là không thể chém giết vân Côn. Văn Lão nói có lý. Nếu là trước đây,

có lẽ chúng ta có thể thương lượng vấn đề nà y, nhưng bây giờ. Hướng Lan

Huyên nói đến đây thì quay sang nhìn Dữu Khánh. Vẻ lo lắng không hề biến

mất trên khuôn mặt Dữu Khánh suốt từ lúc đứng lắng nghe. Văn Khúc liếc nhìn

sang, lập tức hiểu được, hỏi, nam béo. Hướng Lan Huyên gật đầu.

Nếu không thừa dịp nà y để cứu Nam Béo ra, sau đó, Vân Côn trở về, Nam Béo

rơi và o trong tay Vân Côn sẽ không biết kết quả như thế nà o. Văn Khúc cười

vui vẻ, tên mập đó toà n là m chuyện trời ơi đất hỡi, đôi tay nà y của ta cũng là bị

hắn lừa gạt mà không còn nữa, cứ để Vân Côn g**t ch*t hắn cho rồi. Mặc dù nói

như vậy, nhưng ngay sau đó lại những bộ nói, dù sao Vân Côn không có ở đây,

cha ra Nam Béo ở đâu thì lặng lẽ cứu người rồi bỏ chạy là được.

không cần phải đối đầu với Phổ Nhạ”. Hương Lan Huyền vội nói, một khi xác

định được vị trí chính xác và cứu Nam Bèo ra, nội gián của chúng ta tại bên

phía văn Côn e rằng không vượt qua được cuộc điều tra, rất dễ dà ng bại lộ,

không dễ dà ng để cà i một nội gián thích hợp và o đó. Văn khúc, rất đơn giản,

đưa nội gián đó đi cùng luôn đi. Hương Lan Huyền tức thì lộ ra vảy kỳ quái, lời

nói hơi có vảy khách tướng, văn lão, nhìn ngay không phải là người sợ phiền

phức.

Tại sao lại sợ đánh nhau với Phổ Nhạ chứ? Nà ng là muốn đi ra ngoà i nhanh một

chút, một là bên ngoà i có người nà ng quan tâm, hai là sợ đêm dà i lắm mộng,

chờ thêm một năm. Nửa năm gì đó, trong nà y có thể chờ, nhưng mấy người

đinh giáp thanh cầm chỉ khóa có ở bên ngoà i chờ một năm, nửa năm hay không.

Hơn nữa, nà ng cảm thấy có sự hỗ trợ của thiên dực lệnh, nếu có việc gì, vẫn có

thể nắm chắc đi được ra ngoà i. Văn khúc bình tĩnh nói, ta không phải sợ Phổ

Nhạ.

mà không đáng để xảy ra chuyện ngoà i ý muốn, rơi và o trong tay Phổ Nhạ. Cô

ta không sứng để giết ta. Món nợ hai cánh tay nà y, ta còn chưa có tính sổ với

Vân Côn chứ, không đánh lại một trận với Vân Côn, ta không cam lòng. Sau khi

đi ra ngoà i, ai dám đảm bảo ta còn có thể tiến và o. Ta không còn hai tay, e rằng

không can thiệp được việc giữ lại chỉ khóa hay là hủy đi. Hương Lan Huynh

không nói nên lời, ngà n tính và n tính, việc gì đều đã tính kỹ.

phí miệng lưỡi nửa ngà y, lại không tính được việc văn khúc tạm thời không

muốn đi ra ngoà i. Mấy người bên cạnh cũng quay mặt nhìn nhau, suy chút nữa

đã bật lời chửi bới, hóa ra là nguyên nhân nà y. Hướng Lan Huyên định nói thêm

điều gì đó, nhưng Dữ Khánh đã cắt lời, trước tiên cứu Nam béo quan trọng hơn,

những chuyện khác về sau nói tiếp. Kéo dà i cà ng lâu, hắn sợ Nam chúc sẽ xảy

ra chuyện. Hướng Lan Huyên đà nh phải thở dà i, được rồi, cứu người trước. Vừa

rước lời.

Trợt có một con con trùng bay vọ tới, hạ xuống trên vai dữ khánh, chính là đầu

to. Dữ khánh lập tức nghi ngờ có thể có tin liên quan đến Nam Trúc, Hắn nhanh

chóng đi lấy một chiếc lá cây để đầu to cảo ra chữ. Sau khi đọc được nội dung,

quả nhiên đúng như dự đoán. Hắn nhanh chóng quay trở lại chỗ mấy người báo

cho họ biết tình hình, đúng vậy, Nam béo quả thực đã bị bên kia bắt giam. May

mà đám người bắt Nam béo không biết Hắn, đã được nội tuyến ổn định. Hiện

tại

Hắn vẫn còn đang bị giao trong lao. Khó tránh khỏi phải chịu nỗi khổ tra tấn,

nhưng tạm thời không nguy hiểm tính mạng. Chúng ta phải nhanh, lên! Hướng

Lan Huynh lập tức yêu cầu hắn dặn dò hoặc lãng xác định vị trí cụ thể, chuẩn bị

sẵn sà ng liên lạc với bên nà y bất cứ lúc nà o, sau đó lại nhanh chóng chịu tập

mọi người cùng nhau xuất phát. Nơi đây vốn đã không thể ở lại lâu hơn nữa, cả

nhóm nhanh chóng rời đi. Ô ô, ô ô! Bị lôi ra khỏi lồng giam!

Nam Trúc ồn ồn kêu gà o, gã không biết những người nà y muốn đưa mình đi

đâu, mảnh mãi rách cực khổ là m ra để cuốn dưới háng lại bị xé ra. Sau đó gã bị

nhốt và o trong một cái lồng lớn quen thuộc, đây không phải lần đầu tiên gã bị

nhốt trong chiếc lồng như thế nà y. Bên trong còn có mười mấy người cả nam

lẫn nữ, đều bị l*t tr*n như gã, bởi vì Nam Trúc đã hoà n toà n thay đổi vóc dáng,

và không có mặc quần áo, nên những người nà y không nhận ra gã. Sau đó chiếc

lồng lắc lư dao động.

khiến bọn họ đứng không vững, một cự nhân nhắc lồng lên sách bọn họ đem đi.

Không phải đi đâu xa, trực tiếp sách bọn họ đến bờ biển, cự nhân bước và o

trong biển, đè chiếc lồng xuống nước đung đưa ảo ảo liên tục để rửa sạch. Nam

Trúc Ngập trong nước muốn ho khăn, muốn thở hát ra nhưng không được.

Những người ở trong lồng va chạm và o nhau, nhanh chóng trợn mắt hôn mê bất

tỉnh. Một đám người trong lồng đều như thế. Lão thụ đứng ở trên bờ còn vung

tay hết lên, rửa sạch chút.

Khi chiếc lồng được sách lại lên bờ, đám người bên trong đầu đã hôn mê, có

người còn bị chảy máu, đã bị và chạm rách ra nã thịt. Từng cái máng đá cao hơn

người rất nhiều được khiêng đến, bên trong chứa đầy các loại trái cây đã rửa

sạch, đó đều là các loại trái cây dại tươi doi rói được hái từ trong rừng sâu núi

thảm. Giới sự chỉ huy của lão thụ, từng người trong lồng bị lôi ra và nhét và o

trong máng trái cây như một món đồ ăn, 5 cái máng đá lớn, một cái đặt 3 người.

15 người được chia ra như thế. Có người mới không hiểu, hỏi, cứ ăn sống như

vậy sao? Lão Thụ cười ha ha nói, Phổ Nhạ đại nhân thích đồ tươi sống, trái cây

nhất định phải hái tươi, người cũng phải ăn sống. Nói xong đến phất tay ra hiệu

khiêng đi. Lão ta đạp sóng đi trước, đám người còn lại khiêng những mán đá to

lớn đạp sóng đi theo sau. Đoà n người đi đến trước cột đá nơi cổng và o tiên phủ,

dừng lại, Lão Thụ lên trên trước.

thông báo cho Phổ Nhạ đang ngồi trên đỉnh thạch trụ khổng lồ. Sau khi được

thông báo, Phổ Nhạ cuối xuống nhìn, sau đó nhắc tay cách không chục một cái,

liền có một cái máng đá lớn bay lên. Rơi và o trong tay cô ta thì chỉ như một cái

chén nhỏ, cầm bát ngửa đầu, au au đổ và o trong miệng, nhai mấy cái rồi nuốt

xuống. Ném bát nhỏ xuống, cô ta lại cách không chục một cái khác lên, lại

ngửng đầu đổ hết và o trong miệng. Khóe miệng có nước đỏ chảy ra.

Không rõ đó là nước trái cây hay là máu, dù sao bộ dạng cô ta dường như đang

rất hưởng thụ hương vị ngon là nh. Hết bát nà y đến bát khác, khi đến máng đá

có nam trúc thì đúng lúc nam trúc yếu ốt tỉnh lại, mở ra kẽ mắt, người chìm

tròng. Đông trái cây chỉ còn cái đầu nhô lên, gã tận mắt chứng kiến cảnh tượng

khủng khiếp bị đưa và o trong miệng nà y, tại sao mình cứ bị người khác ăn thịt

chứ? Có thể nói gã cực kỳ hoảng sợ.

Đôi mắt xương phù chỉ còn một khe hẹp và o lúc nà y vậy mà lại có thể mở to.

Miệng dên dỉ ô ô, cô thể bị trôn trong đống trái cây không thể động đậy, gã như

thế bị đổ và o trong miệng phổ nhã. Phổ nhã nhai mấy miếng rồi nuốt xuống,

ném chiếc bát đi, lại chục lên một máng đá cuối cùng đổ và o trong miệng,

thưởng thức.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.