Bách Quỷ Tập

Chương 88


Trên

đỉnh Hoa Sơn, gió phần phật thổi bên tai. A Lâm không nhịn được mà nhớ lại nụ

cười cuối cùng của nam nhân đó, rõ ràng chỉ gặp hắn có mấy ngày nhưng lại cảm

thấy hắn như đã hóa thành kí ức khắc sâu trong xương tủy nàng, không thể nào

tan biến được.

A Lâm

nghe được tiếng bước chân vang lên sau lưng, nàng quay đầu thấy sư phụ đang ôm

người hắn yêu thích nhất, mệt mỏi nhưng mãn nguyện đi ra, trong tay hắn cầm Lục

Nhận đao. Cuối cùng sư phụ đã thành công phá được Hoa Sơn trận pháp cứu người

đó ra, nếu là nàng trước đây chắc sẽ cười, nhưng nàng của bây giờ không biết

nên cười hay nên khóc.

Cừu

nhân, ân sư, nàng không thể nào cho hắn một định nghĩa.

A Lâm

cụp mắt rút trường kiếm trong tay, ba thước hàn kiếm bừng lên sát khí, không

chào hỏi một tiếng, thân hình nàng như chớp giật, lao tới như một mũi tên sắc

nhọn, mũi kiếm hướng đến cổ họng của sư phụ mà nàng kính ngưỡng.

Tiếng

kinh hô của nữ nhân lướt qua tai nàng, “A Lâm!” Sư phụ cả kinh vội nghiêng mình

né tránh, nhưng liên tục nhiều ngày phá trận đã khiến hắn sức cùng lực kiệt,

chật vật tránh được một kiếm, A Lâm không cho hắn bất kỳ cơ hội nào để mở

miệng, nàng cũng không giải thích, không hề phòng thủ, giống như muốn liều mạng

chỉ để giết hắn.

Qua mấy

chiêu, sự mệt nhọc của sư phụ hiện rõ, A Lâm ép hắn đến một phía của bờ vực,

trường kiếm trong tay đâm tới mắt phải hắn, thấy kiếm sắp đâm xuyên qua đầu

hắn, tiếng nữ nhân kinh hô lại vang lên: “A Lâm! Huynh ấy là sư phụ con! Con

điên rồi sao!”

Mũi

kiếm nghiêng đi, lướt qua tai nam nhân “đinh” một tiếng c*m v** vách đá, ít

nhất cũng sâu hơn ba tấc.

Sau một

hồi công kích kịch liệt, A Lâm và sư phụ nàng đều th* d*c, A Lâm cười nhẹ: “Sư

phụ.” Nàng im lặng hồi lâu, “Chúng ta có huyết hải thâm thù, nhưng ta không

ngốc đến mức dùng thù hận để sống tiếp nửa đời còn lại, có người cũng không hi

vọng ta làm vậy.””

Nam

nhân khẽ ngẩn ra, ánh mắt trầm xuống: “Ai nói với ngươi?”

“Đã

không còn quan trọng nữa.” A Lâm nói, “Sư phụ, từ nay ngươi không còn là sư phụ

của ta nữa, cũng không còn là cừu nhân của ta nữa, đao ta giúp ngươi mượn giờ

hãy trả lại cho ta đi.”

Nam

nhân ngập ngừng giây lát rồi đưa Lục Nhận đao cho A Lâm, A Lâm đón lấy đao,

không lời từ biệt, ngay cả ánh mắt cũng không tiếp xúc với hắn, giống như triệt

để vứt bỏ quá khứ, một mình đi xuống núi.

Một nữ

nhân áo trắng đang khoanh tay đứng trên con đường nhỏ dưới núi. Thấy A Lâm cầm

Lục Nhận đao xuống núi, nàng chậm rãi lấy trong tay áo ra một cây bút lông.

A Lâm

bước tới trước mặt nàng, dừng bước gật đầu: “Đa tạ Bạch Quỷ cô nương.”

Đầu bút

Bạch Quỷ dừng trước trán A Lâm: “Làm vậy cô thật không hối hận sao? Tàn hồn của

hắn bị ta thu đi rồi, như vậy sẽ không thể nhập luân hồi nữa.”

“Dung

Dữ… cũng không nhập luân hồi được đâu.” A Lâm nhẹ giọng nói, “Hắn cô độc ở bên

ta lâu như vậy, ta nên ở bên hắn, mà cũng muốn ở bên hắn, nếu sống không thể

làm thì chết làm cũng được.”

Bạch

Quỷ lắc đầu: “Si nữ.” Đầu bút của nàng điểm giữa mi tâm A Lâm, rồi lại nhẹ chạm

vào Lục Nhận đao, “Con quỷ của các người ta thu đi rồi.”

Sống

không thể bầu bạn nhưng chết cũng muốn bên nhau.

Bạch

Quỷ sờ cán bút: “Vẫn còn một con quỷ cuối cùng.”

Sẽ

nhanh thôi…

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.