Bách Quỷ Tập

Chương 81


Tháng

Hai năm Nguyên Võ thứ tám. Từ sau khi trúng Vãng sinh cưu, cơ thể của Nhược

Thủy yếu đi không ít, cho dù độc đã được thần y giải rồi nhưng vẫn để lại bệnh

căn, cũng bắt đầu từ đó, Vu giáo Nam Cương dần dần không địch lại Võ lâm Trung

nguyên, từng bước rơi vào thế hạ phong. Nhược Thủy đã sớm xem nhẹ sống chết,

con người ngày càng lãnh đạm.

Cho đến

khi nàng nghe nói Nam Dương đã bị người của Võ lâm Trung nguyên đoạt đi, giáo

đồ Vu giáo trong thành đều bị cắt gân tay gân chân treo trên cổng thành. Bao

gồm… Tiêu Mặc Niên. Bọn họ giết người đỏ cả mắt, máu tanh bao phủ Vu giáo, giết

tất cả những người từng có quan hệ với Vu giáo, hình như làm vậy thì thù hận và

khuất nhục có thể được rửa đi sạch sẽ.

Lúc

nghe tin tức này, Nhược Thủy đang ngồi ở đầu giường, nàng ho như xé tim xé

phổi, hết rồi, nàng chỉ nhàn nhạt hỏi: “Đường đi Nam Dương có bị người của Trung

nguyên chặn chưa?”

Tả hộ

pháp nghe vậy cả kinh: “Giáo chủ, bên ngoài Nam Dương thành đều là nhân sĩ Võ

lâm, ngay cả Thượng Quan Kỳ Hoa cũng đang tiến về đó…”

“Đường

có bị chặn chưa?”

“…Vẫn

chưa.”

Nhược

Thủy cười: “Ta đi Nam Dương, còn Vu giáo… hãy giải tán đi.”

Một

thanh kiếm, một con ngựa, nàng đơn thân lên đường.

Nàng

chưa từng hiển lộ thân phận trước mặt người ngoài, suốt dọc đường cũng rất an

toàn, thúc roi khoái mã, mấy ngày đã đến được chân thành Nam Dương, thấy cảnh

tượng trên cổng thành, mắt Nhược Thủy khẽ đỏ lên, mấy trăm giáo đồ Vu giáo bị

treo trên cửa thành, có người vẫn còn thở, có người đã tắt hơi.

Mấy năm

nay Nhược Thủy chưa từng cảm thấy dùng tất cả mọi cách để đạt được mục đích là

có gì sai trái, nhưng lúc này nàng bỗng thấy mình tội nghiệt trầm trọng.

Ánh mắt

nàng khẽ xoay chuyển, nhìn thấy Tiêu Mặc Niên.

Ân đoạn

nghĩa tuyệt chẳng qua là lời tức giận trong lúc phẫn nộ tuyệt vọng thôi, nàng

chưa từng thật sự bỏ mặc hắn không màng.

Trường

kiếm trong tay siết chặt, nàng đang muốn xông lên phía trước thì bỗng nhiên có

người hét lên: “Ả chính là Giáo chủ Ma giáo!” Giọng nói này khiến Nhược Thủy

cảm thấy hơi quen thuộc, đảo mắt nhìn lại thì thấy Mộc Triệu Tử, mấy năm nay

nàng vẫn giữ hắn lại trong giáo, tưởng chừng người này vô hại, không ngờ…

Tiếng

hét này lập tức thu hút ánh mắt của người xung quanh, Nhược Thủy nhíu mày, lòng

biết không thể kéo dài, nàng đề khí phi thân hướng về Tiêu Mặc Niên. Nào ngờ

chân bị người ta dùng xích sắt giữ chặt. Chúng nhân xông lên vây Nhược Thủy vào

trong.

Trường

kiếm ra khỏi vỏ, một trận chém giết lập tức nhuộm một màn máu đầy trời.

Tiêu

Mặc Niên mơ hồ mở mắt, thanh âm ong ong không truyền vào nổi tai hắn, hắn chỉ

thấy dưới thành bốn phía hỗn loạn, chất đầy thi thể của người Trung nguyên, một

bóng người toàn thân đầy máu đang chém giết.

“Nhược

Thủy…” Thanh âm chuyển động trong cổ họng, tim như bị nghiền nát… Nàng vẫn đến.

Tiêu Mặc Niên cười khổ, ngẩng đầu lên trời, hắn nghĩ hết mọi cách nhưng vẫn

không đấu lại thiên mệnh, vẫn không xoay chuyển được kết quả này.

Một

thanh trường kiếm bay thẳng đến cửa thành chặt đứt dây treo Tiêu Mặc Niên, gió

đang rít gào bên tai hắn, một vòng tay mang mùi máu tanh ôm lấy hắn: “Đi!”

Nhược Thủy hét lớn, huýt sáo gọi con ngựa đến, mang Tiêu Mặc Niên nhảy lên

ngựa.

“Chúng

ta… đã ân đoạn nghĩa tuyệt.” Hắn cay đắng lên tiếng, “Sao muội vẫn đến?”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.