Bách Quỷ Tập

Chương 69


Lăng

Tinh và Dận Liên mắt tròn mắt dẹt trừng nhau trong rừng núi mấy ngày. Lăng Tinh

không cố ý trông chừng hắn, nhưng Dận Liên cũng không chạy, ngày ngày ăn thịt

rừng Lăng Tinh bắt về, sức khỏe được dưỡng tốt hơn bất cứ lúc nào trong hai năm

nay.

Qua mấy

ngày, Lăng Tinh thấy sắc mặt Dận Liên hồng nhuận, lòng thầm nghĩ nếu tiếp tục

như vậy thì hắn không cần dùng nội đan tục mệnh nữa, có phải có thể chia cắt

nội đan và huyết mạch của hắn rồi không.

Vậy là

trong một đêm nào đó, Lăng Tinh lại dùng thủ pháp vụng về bỏ thuốc vào trong

thức ăn. Lần này trong lòng nàng có một đống tâm sự, bỏ thuốc xong nàng cũng

suy nghĩ đến xuất thần, thần xui quỷ khiến thế nào lại cắn mấy miếng thịt thỏ

bị mình bỏ thuốc, khi phản ứng lại được thì nàng thất vọng như ăn phải phân.

Lăng

Tinh xoay đầu lại nhìn Dận Liên, thấy hắn nhìn ra rừng cây tối đen bên ngoài

động, mắt khẽ cong như lên đang mỉm cười.

Thật ra

khi nam nhân này cười lên cũng đẹp lắm. Trong lòng Lăng Tinh vụt qua một ý nghĩ

quỷ dị. Đúng lúc này Dận Liên xoay đầu lại nhàn nhạt nhìn nàng như thường lệ,

nụ cười vừa rồi chắc là cảm giác sai lầm của Lăng Tinh thôi.

“Thịt

nướng chín chưa?” Hắn mở miệng lên tiếng trước.

Lăng

Tinh mơ màng trả lời “Chưa” rồi ngả đầu về phía sau. Không ngờ ngay cả mê dược

kém phẩm chất mà nàng cũng không chịu được, Dận Liên vội đưa tay giật lấy nàng,

không để lửa cháy vào mái tóc đen của nàng.

Đặt

nàng nằm xuống, Dận Liên vốn muốn rời đi, nhưng thấy nàng ngủ trên cánh tay nên

hắn lại ngồi xuống bên cạnh nàng. Đôi tay không khác gì nữ nhân bình thường này

tại sao lại có thể chế phục được một con mãnh hổ hung hãn như vậy, nhưng cũng

có thể xoa vết sẹo trên ngực hắn dịu dàng đến vậy…

Nghĩ

đến đây má Dận Liên hơi đỏ lên, dường như sự ấm áp kia lại đang lướt qua ngực

hắn.

Dận

Liên vội lui lại dựa vào tường không nhìn Lăng Tinh thêm nữa. Nữ nhân này cũng

thật kì quái, mỗi lần nhìn thấy nàng thì ngoài việc cảm thấy tim đập, trong

người còn có một xung động kỳ quái nào đó nữa. Có lúc như vật gì đó, nhưng có

lúc lại hư vô không thể nắm bắt.

Lúc

trời sáng, Lăng Tinh kêu nhẹ một tiếng tỉnh dậy. Nàng ôm đầu ngồi một lúc mới

nhớ ra tối qua mình ngốc nghếch thế nào.

Dận

Liên vẫn dựa tường ngủ như thường ngày, hắn dường như chưa bao giờ chịu để lộ

lưng mình, lúc nào cũng đề phòng bị đánh lén. Lăng Tinh bước qua tỉ mỉ xem xét

hắn một hồi, cảm thấy hôm nay hắn ngủ say đến khác thường, nàng to gan giật tóc

hắn.

Hắn vẫn

không tỉnh, Lăng Tinh vỡ lẽ, thành thục lột y phục hắn xuống. Tay lại dán lên

ngực hắn một hồi, Lăng Tinh phát hiện nội đan và tâm mạch của hắn gần như không

hề có hiện tượng tách rời. Nàng thất vọng không đến mức muốn tin vào tay mình,

dán tai vào nghe ngóng, kết quả vẫn như vậy.

“Cô

đang làm gì vậy?”

Lồng

ngực chấn động, giọng của Dận Liên vang lên trên đỉnh đầu. Lăng Tinh giật thót

ngẩng đầu, trong lúc hoảng loạn bốn cánh môi chợt lướt qua nhau, run rẩy tê

liệt truyền đến tâm linh, Dận Liên mới sáng sớm đã gặp chuyện như vậy, tự nhiên

nảy sinh phản ứng sinh lý. Hắn khắc chế cảm xúc nhưng không khắc chế được má

đang đỏ lên.

Lăng

Tinh cũng hoảng loạn: “Ngươi… đang tìm bạn đời sao?” Dận Liên cắn răng cố đè

nén cảm xúc, Lăng Tinh nghiêm túc nói, “Không được, vẫn chưa tới mùa.”

Cô là

động vật sao… còn phải chờ tới mùa xuân nữa?

Lời này

của hắn còn chưa kịp thốt ra thì bỗng nghe thấy bên ngoài có tiếng chim bay tán

loạn, kinh nghiệm trốn tránh kẻ truy sát khiến hắn biết nhất định có một đội

nhân mã đang đuổi đến, sắc mặt hắn trầm xuống nhưng Lăng Tinh còn đứng lên

trước hắn, tai nàng động đậy nói: “Ước chừng có khoảng ba bốn trăm người, từ

hướng Đông Bắc đuổi đến.” Nàng suy nghĩ một hồi rồi hỏi: “Dận Liên, ngươi muốn

mình có máu Kỳ lân không?”

Lần đầu

tiên nàng chủ động nhắc đến chuyện này, Dận Liên chỉ cười lạnh: “Cô nói xem?”

“Nhưng

nếu không có máu Kỳ lân ngươi sẽ không sống nổi thì ngươi định làm thế nào?”

Dận

Liên im lặng hồi lâu, ánh mắt thâm trầm nhìn Lăng Tinh, suy nghĩ dần dần bay

xa, những chuyện xảy ra hai năm nay hiển hiện trong đầu hắn, hắn trầm giọng

đáp: “Hai năm nay ta từng nghĩ vô số lần, nếu tối đó ta không gặp con Hỏa kỳ

lân kia mà chết trong tay Thụ yêu… thì tốt biết mấy.” Hắn cụp mắt nhìn vết sẹo

mãi không thể nào xóa bỏ trên cổ tay mình, ánh mắt thê lương.

Tim

Lăng Tinh co thắt lại: “Ngươi hận con Kỳ lân đó sao?”

“Rất

hận.” Hận đến thấu xương.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.