Ba Năm Rồi Lại Ba Năm

Chương 4: Chương 4 Trước mắt Lâm DÄ© Nhiên là đường phố cÅ© nát, không có ánh mặt trời chói mắt, cùng Khâu Hà nh chạy về phía trước m�


Tuy rằng lời nói của Khâu Hà nh rất cứng rắn, cũng chuẩn bị tư thế đầy đủ, nhưng so với gã đà n ông đối diện thì anh rất gầy, về mặt hình thể thì không có lực uy h**p cho lắm.

Mặt Lâm Dĩ Nhiên trắng bệch, tay đang túm áo của Khâu Hà nh không kìm được mà run lên.

“Chắc chắn mà y không thể đưa nó đi được, không phải chuyện của mà y thì mà y bớt quản đi.” Gã đà n ông đối diện nói với Khâu Hà nh.

“Để tao bắt gặp rồi mà tao có thể bỏ đi một mình được sao?” Khâu Hà nh nghiêng đầu, liếc nhìn Lâm Dĩ Nhiên đang trốn ở phía sau anh, lại quét mắt nhìn gã đà n ông từ trên xuống dưới chỉ mặc mỗi qu@n lót nà y, nói: “Ai đã đụng phải chuyện nà y rồi thì không thể mặc kệ được, mà y đang quay phim tội phạm đấy à ?”

Khâu Hà nh quay đầu lại hỏi Lâm Dĩ Nhiên: “Còn trở về đây là m gì?”

Lâm Dĩ Nhiên kèm theo tiếng khóc nức nở đáp: “Em muốn lấy hồ sơ của em, đi học cần phải dùng đến.”

“Trong nhà còn ai không?” Khâu Hà nh hỏi.

“Hình như không có…” Lâm Dĩ Nhiên trả lời anh.

Khâu Hà nh bèn một tay xách theo thanh sắt, tay còn lại đưa ra phía sau kéo cánh tay Lâm Dĩ Nhiên qua, Lâm Dĩ Nhiên liếc nhìn gã đà n ông phía trước, sợ hãi dính sát và o Khâu Hà nh.

Suy cho cùng thì con người vốn có dây thần kinh xấu hổ, đây là đặc tính khác nhau giữa người với động vật.

Gã đà n ông nà y trong lúc còn đang ngáy ngủ thì đã vội đuổi theo đối phương, trên người chỉ mặc một cái qu@n lót, chuyện nà y thực sự mất mặt, đứng ở bên ngoà i như vậy không phải cách hay, ban ngà y ban mặt thật khiến người ta đỏ mặt tay run.

Khâu Hà nh ở ngay trước mặt gã kéo tay Lâm Dĩ Nhiên và o trong sân, nói: “Đi lấy đi.”

Đi và o dù sao cũng tốt hơn là bỏ chạy, gã đà n ông nà y cũng theo bọn họ đi và o, gã muốn và o mặc quần. Khâu Hà nh không quan tâm đ ến gã, chỉ bảo Lâm Dĩ Nhiên và o lấy đồ.

Gã đà n ông kia sau khi mặc quần áo xong thì đi ra ngoà i gọi điện thoại, khóa cửa ngoà i lại. Lâm Dĩ Nhiên liếc mắt nhìn ra ngoà i, thấy gã bước ra khỏi cổng sân, khóa luôn cửa cổng lại.

Cô nhìn Khâu Hà nh, Khâu Hà nh nói: “Lo lấy đồ của em đi.”

Lâm Dĩ Nhiên dùng tốc độ nhanh nhất cầm túi hồ sơ, chứng minh thư, thẻ ngân hà ng, điện thoại không tìm được, chắc là bị lấy đi rồi. Cô tùy tiện vơ lấy và i bộ quần áo cho mình, nhét hết và o trong ba lô.

“Đừng để quên đồ.” Khâu Hà nh nhắc nhở một câu.

Lâm Dĩ Nhiên gật đầu liên tục, mang ba lô trên lưng nói: “Xong rồi ạ.”

Khâu Hà nh vốn không để ý chuyện khóa cửa, anh nhảy từ cửa sổ ra ngoà i. Cửa sổ đã bị đập vỡ thà nh như vậy rồi, cánh cửa nà y có khóa hay không thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Anh đưa Lâm Dĩ Nhiên tới bên tường, cái ghế lần trước không còn ở đây nữa, Khâu Hà nh khom lưng nhấc bổng Lâm Dĩ Nhiên lên, Lâm Dĩ Nhiên trèo lên đầu tường nhảy qua.

Khâu Hà nh lùi về sau và i bước rồi nhảy vọt lên, chống bằng một tay trực tiếp nhảy qua, lúc nhảy qua trên tay vẫn còn cầm thanh sắt kia.

Cửa cổng sân bên nà y không khóa, người kia đang dựa và o cửa nhìn bọn họ, Lâm Dĩ Nhiên hốt hoảng quay đầu lại nhìn Khâu Hà nh, Khâu Hà nh không có biểu cảm gì rõ rà ng.

Vừa nãy gã đà n ông kia không động tay động chân với Khâu Hà nh là bởi vì không mặc qu@n lót nên không có sức lực, bây giờ gã không thể để Lâm Dĩ Nhiên bỏ đi như vậy.

Người canh giữ ở cửa nhà đòi nợ tất nhiên không phải người hiền là nh, sẽ không để cho Khâu Hà nh vừa nhả ra một lời đe dọa thì đã thấy sợ hãi. Khâu Hà nh nhìn không lớn, tuổi còn non. Hơn nữa gã đà n ông kia vừa nãy đi gọi điện thoại, có lẽ lúc nà y đồng bọn đang trên đường tới đây.

Trận ẩu đả nà y không thể tránh khỏi, nhưng trông Khâu Hà nh hoà n toà n không có chút hoảng sợ nà o. Anh lấy hai cái điện thoại từ trong túi ra đưa cho Lâm Dĩ Nhiên, Lâm Dĩ Nhiên siết chặt trong tay, nhìn Khâu Hà nh cầm thanh sắt đi qua.

Đây là lần đầu tiên Lâm Dĩ Nhiên nhìn thấy người ta đánh nhau, không phải trên tivi, cũng không phải video trên mạng, mà là ở ngay trước mắt cô.

Lúc người nọ vung ghế dựa ném về phía Khâu Hà nh, Lâm Dĩ Nhiên hô lên một tiếng, Khâu Hà nh tránh sang một bên, chỉ có chân ghế nện và o cánh tay anh.

Trận đánh giáp lá ở sát bên cạnh Lâm Dĩ Nhiên khiến hô hấp của cô sắp ngừng lại, cô nhặt thanh sắt vừa nãy lên, nắm thật chặt trong tay, chờ Khâu Hà nh đánh không lại thì cô sẽ tìm cơ hội đập xuống.

Mãi cho đến khi đối phương che ngực ngồi dưới đất thở mạnh không đứng lên được nữa, Khâu Hà nh đi về phía cô, Lâm Dĩ Nhiên ném thanh sắt đi, túm lấy cánh tay Khâu Hà nh cùng anh chạy ra khỏi nơi nà y.

Khâu Hà nh chân dà i bước lớn, Lâm Dĩ Nhiên luống cuống mang ba lô trầy trật chạy theo.

Thực ra phía sau không có ai đuổi theo, hiệp cuối cùng Khâu Hà nh đạp lên ngực gã, có lẽ gã phải mất một lúc lâu mới hồi phục lại được. Cũng không biết đồng bọn của gã khi nà o sẽ đến, cho nên trước mắt phải nhanh chóng rời khỏi đây.

Đường phố sáng sớm ở khu nội thà nh cũ kỹ chỉ có mấy quán điểm tâm mở cửa, khung cửa sắt bốc ra hơi nóng.

Lâm Dĩ Nhiên đi theo Khâu Hà nh, từ nãy đến giờ vẫn luôn nắm chặt cánh tay anh. Trong lòng bà n tay cô có mồ hôi lạnh lẽo, da của Khâu Hà nh cũng nóng hầm hập vì trận đánh nhau vừa nãy.

Thỉnh thoảng Lâm Dĩ Nhiên quay đầu lại nhìn, cũng may ở phía sau không có ai đuổi theo.

Là n gió mát của buổi sáng giữa hè phả và o người, mùi hôi thối của thùng rác ở bên đường quấn lấy mùi thơm ngát của cây cối vọt và o xoang mũi. Trước mắt Lâm Dĩ Nhiên là đường phố cũ nát, không có ánh mặt trời chói mắt, cùng Khâu Hà nh chạy về phía trước mà không quay đầu lại.

*

Mặc dù là cuộc sống trong khoảng thời gian gần đây giống như một cơn ác mộng, nhưng ngà y nà y đối với Lâm Dĩ Nhiên mà nói cũng rất kịch tính.

Mười giờ đêm, cô ngồi ở ghế phụ của xe tải, cột chắn inox giữa đường phản chiếu lại ánh sáng của đèn xe, từ xa nhìn lại giống như những ngọn đèn nhỏ nối liền với nhau, cánh đồng tối đen như mực bên phải và đồng cỏ mênh mông, đường cao tốc trước mắt dường như không có điểm cuối.

Là n gió ấm áp từ bên ngoà i cửa sổ xe thổi tới, tóc đuôi ngựa của Lâm Dĩ Nhiên bị gió thổi đập và o mặt. Cô giơ tay lên quấn quanh đỉnh đầu, búi tóc thà nh củ tỏi. Tóc trên trán và tóc mai vẫn còn bay loạn theo gió, Lâm Dĩ Nhiên ôm balo của mình, thân thể nghiêng ngả theo xe đang chạy, trong lòng cũng lơ lửng không yên.

Khâu Hà nh im lặng lái xe, mắt nhìn phía trước, vẻ mặt lạnh nhạt.

“Xuống xe ở đâu?” Khâu Hà nh hỏi cô.

“Em không biết.” Lâm Dĩ Nhiên đáp trước một câu, sau một lát nói, “Chỗ nà o cũng được ạ.”

Buổi sáng Lâm Dĩ Nhiên đi theo Khâu Hà nh đến xưởng sửa xe, Khâu Hà nh nói với cô là cô có thể đi được rồi, Lâm Dĩ Nhiên đứng tại chỗ hồi lâu không chịu đi, sau đó nói với Khâu Hà nh, bảo anh đưa cô đến thà nh phố khác.

Đối với Lâm Dĩ Nhiên thà nh phố nà y không có gì đáng lưu luyến nữa, cô đã nhét hết tất cả đồ đạc và o trong balo của mình.

Khâu Hà nh không nói nữa.

Dường như anh rất kiệm lời, không nói nhiều, trên mặt hầu như không có biểu cảm gì, tựa như đối với chuyện gì cũng không có kiên nhẫn. Anh không nói lời nà o, Lâm Dĩ Nhiên cũng không nói, rõ rà ng hai người đều không có tâm trạng tán gẫu.

Xe tải phóng nhanh trên đường, Lâm Dĩ Nhiên vừa cấp tốc vừa chầm rãi rời khỏi nơi mà cô lớn lên. Nơi đó có ngôi nhà vỡ vụn và tất cả những ký ức của cô trước khi trưởng thà nh.

Thật ra trong ký ức ấy, cô cũng từng có những khoảnh khắc hạnh phúc. Khi ba cô còn là giáo viên Tiểu học, khi ba mẹ cô vẫn chưa ly hôn.

Khi đó bọn họ ở trong một ngôi nhà tại vùng ngoại thà nh nà y, cùng nhau trải qua cuộc sống bình thường an nhà n.

Lúc đó cô và Khâu Hà nh quen nhau.

Khâu Hà nh lớn hơn cô ba tuổi, là anh trai nhỏ của nhà họ Khâu ở sát vách. Bọn họ chưa từng chơi với nhau, Khâu Hà nh không thích chơi với cô, anh chê cô nhỏ.

Khi đó Khâu Hà nh là một cậu bé rất nghịch ngợm, nghịch đến nỗi ba anh lúc nà o cũng đá anh, quát mắng anh để anh đứng đắn một chút, nhưng vừa quay đầu đi thì anh lại chạy ra ngoà i chơi, cửa lớn không đi đà ng hoà ng, cứ nhất định phải nhảy qua tường.

Khi đó anh rất hoạt bát, không phải không thích nói chuyện giống như bây giờ. Điều kiện của nhà họ Khâu rất tốt, chú Khâu là m ăn, bởi vì Khâu Hà nh đi học cho nên ở lại nhà cũ không chuyển đi, nhưng ở trong thà nh phố cũng có hai căn nhà .

Sau đó ba mẹ của Lâm Dĩ Nhiên ly hôn, mẹ của cô đưa cô rời khỏi đó, lúc đó Lâm Dĩ Nhiên chín tuổi. Sau nhiều năm chưa từng gặp lại, đến khi gặp lại thì đã là tình cảnh như bây giờ.

“Dì Thẩm sao lại đi?”

Lúc Khâu Hà nh mở miệng, Lâm Dĩ Nhiên vẫn ngẩn người ra ngoà i cửa sổ, tiếng nói vang lên đột ngột là m cô giật mình.

Lâm Dĩ Nhiên quay lại nhìn Khâu Hà nh, trả lời: “Ung thư gan ạ.”

Khâu Hà nh không nói gì nữa, chỉ gật đầu.

Trên đường cao tốc bằng phẳng, xe tải chạy rất vững và ng, thỉnh thoảng tiết tấu xóc nảy nhẹ nhà ng kèm theo âm thanh lắc lư của khung xe phía sau, tựa như thôi miên.

Đến sau nửa đêm, Lâm Dĩ Nhiên thấy hơi buồn ngủ. Cô nhắm mắt dựa và o ghế, Khâu Hà nh đóng cửa sổ bên cạnh anh lại.

Lâm Dĩ Nhiên cũng chìa tay lên cửa xe bên cạnh mình tìm tòi một phen, công tắc cửa sổ vẫn là tay nắm kiểu cũ, cô giữ nút xoay từng vòng, đóng cửa sổ bên cạnh mình lại, chỉ để lại một khe hở nhỏ thoáng khí.

Cửa sổ vừa đóng lại, mùi xe cũ kỹ trở nên rõ rà ng hơn, thấm đẫm mùi dầu máy khiến người ta muốn sặc, Lâm Dĩ Nhiên tựa như không có cảm giác gì, chỉ nhắm mắt chết lặng ngủ thiếp đi.

Mơ mà ng cảm giác được xe dừng lại, Lâm Dĩ Nhiên mở mắt ra, nhìn thấy Khâu Hà nh dừng xe ở trạm nghỉ, mở cửa đi xuống.

Không lâu sao Khâu Hà nh trở về, không nổ máy xe nữa, hạ cửa sổ xe xuống. Anh bước qua chính giữa, đi tới giường phía sau ghế, để nguyên bộ quần áo đang mặc trên người mà nằm xuống.

Trong buồng xe hơi oi bức, Lâm Dĩ Nhiên lại hạ cửa sổ xe xuống một nửa. Hai bên cửa sổ đều mở ra, thỉnh thoảng có một là n gió đêm thổi xuyên qua.

Khâu Hà nh rất mệt, vừa nằm xuống đã ngủ, hô hấp nặng nề. Lâm Dĩ Nhiên quay đầu nhìn, Khâu Hà nh ngủ rất say, ngay cả lúc ngủ cũng cau mà y.

Muỗi từ ngoà i cửa sổ bay và o, trong chỗ nằm chật hẹp của Khâu Hà nh, mấy con muỗi cứ bay ong ong, thỉnh thoảng lại bay đến bên Lâm Dĩ Nhiên.

Bên tai là tiếng muỗi bay lượn và tiếng hít thở của Khâu Hà nh, bên ngoà i là tiếng ô tô chạy đêm gà o thét trên đường cao tốc, nhưng tất cả dường như đều trở nên yên tĩnh và o ban đêm.

Ánh trăng trải đều khắp nhân gian, chậm rãi phóng thích hết tất cả cảm xúc, hạnh phúc, ưu sầu và đau khổ của nhân loại.

Lâm Dĩ Nhiên cởi già y, chân giẫm lên ghế, ôm đầu gối của mình, nhanh chóng chìm và o giấc ngủ.

*

Một đêm ngủ mà như không ngủ, hơi thở vững và ng của Khâu Hà nh và âm thanh sột soạt khi xoay người, mùi dầu máy khó ngửi trong xe, tư thế ngồi gập chân, những điều nà y vốn khiến người ta cảm thấy bất an. Nhưng có lẽ là bởi vì quá mệt mỏi, cũng có thể là bởi vì rời khỏi thà nh phố kia mà cảm thấy an toà n, tuy đêm nay Lâm Dĩ Nhiên ngủ không sâu, nhưng lại không cảm thấy khó chịu.

Đến hừng đông, Khâu Hà nh tỉnh dậy, tiếng nhảy xuống đóng cửa xe cũng là m Lâm Dĩ Nhiên tỉnh theo.

Cửa sổ còn mở phân nửa, Khâu Hà nh thấy cô tỉnh dậy, chỉ một hướng, ngẩng đầu nói với cô: “Nhà vệ sinh ở bên kia, siêu thị ở đối diện.”

“Dạ.”

Lâm Dĩ Nhiên mang già y và o, cũng mở cửa xe nhảy xuống.

Khâu Hà nh đã đi được khá xa, nghe thấy người phía sau gọi anh: “Khâu Hà nh.”

Khâu Hà nh quay đầu lại, thấy Lâm Dĩ Nhiên mang ba lô đứng tại chỗ nhìn anh, thấy anh quay đầu lại, hỏi anh: “Em có cần chờ anh về rồi đi không? Có cần khóa xe không?”

Khâu Hà nh nói: “Không cần, đi thôi.”

Lâm Dĩ Nhiên đi tới, Khâu Hà nh không đi tiếp, đứng ở cửa siêu thị chờ cô.

Khâu Hà nh nhìn cô, hỏi: “Em có tiền không?”

Lâm Dĩ Nhiên vội nói: “Em có, em có tiền.”

Khâu Hà nh gật đầu, đi tới chỗ khác.

Lâm Dĩ Nhiên đi siêu thị mua đồ, tờ tiền đưa lúc thanh toán chính là tờ viết số điện thoại của Lâm Sưởng.

Chờ Lâm Dĩ Nhiên từ phòng vệ sinh đi ra, quần áo trên người đã thay đổi. Áo khoác đồng phục hôm qua lúc lôi kéo với gã đà n ông kia đã bị vứt lại trong sân, trước đó trên người cô chỉ mặc áo sơ mi dà i tay và quần đồng phục. Bây giờ thay thà nh áo tay ngắn mà u xám và quần jean, trông nhẹ nhà ng thoải mái hơn nhiều.

Khâu Hà nh đã vệ sinh cá nhân xong từ lâu, lúc Lâm Dĩ Nhiên đi ra anh đang đứng cách đó không xa gọi điện thoại, đưa túi đồ ăn sáng cho cô.

Lâm Dĩ Nhiên nhận lấy, nói cảm ơn.

Khâu Hà nh xoay người đi, dùng tiếng địa phương nói chuyện với đầu dây bên kia.

Lâm Dĩ Nhiên trở lại xe, đặt ba lô ở dưới chân, ngồi ở đó yên tĩnh ăn bữa sáng. Khâu Hà nh mua cho cô sữa đậu nà nh, bánh bao nhân đậu đỏ và một quả trứng gà .

Cô vừa ăn vừa nhìn Khâu Hà nh ngồi trên lan can gọi điện thoại, hình như anh đang tức giận, cau mà y, giọng điệu cũng không được tốt lắm.

Lâm Dĩ Nhiên nhớ tới anh hồi nhỏ, khi đó tuy rằng Khâu Hà nh chưa từng nói chuyện với cô, nhưng hai nhà nằm cạnh nhau nên vẫn rất thân quen. Lâm Dĩ Nhiên vẫn không có cách nà o kết nối được cậu bé nghịch ngợm trước kia và anh của hiện tại lại với nhau, họ cứ như là hai người khác nhau hoà n toà n vậy.

Khâu Hà nh nói chuyện điện thoại xong trở về, ngồi và o ghế lái, vặn chìa khóa.

Lúc xe tải nổ máy mặc dù Lâm Dĩ Nhiên có phòng bị nhưng vẫn bị giật mình, Khâu Hà nh nhìn cô, nói: “Chiều mới đến, em ngồi mệt thì ra phía sau nằm.”

“Dạ.” Lâm Dĩ Nhiên quay đầu nhìn Khâu Hà nh, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn.”

Lâm Dĩ Nhiên nợ Khâu Hà nh mấy lần “Cảm ơn”. Bất kể là và o buổi tối ngà y hôm ấy giúp cô leo qua sân của anh, ngà y hôm sau đưa cô đi ra ngoà i, hay là đưa cô đi bệnh viện còn giúp cô đóng tiền, thêm cả chuyện sáng sớm hôm qua đánh nhau với người ta để cứu cô, còn đưa cô rời khỏi thà nh phố ấy.

So với những thứ nà y, bữa sáng vừa rồi không đáng nhắc tới.

Khâu Hà nh không nói không cần cảm ơn. Im lặng một chút mới hỏi cô: “Còn nhớ tôi tên Khâu Hà nh à ?”

“Nhớ.” Lâm Dĩ Nhiên gật đầu, liếc nhìn anh một cái rồi nói: “Em nhớ chú Khâu, nhớ anh, nhớ cả dì Phương nữa.”

Hôm nay Khâu Hà nh không im lặng như hôm qua, qua mấy phút còn nói: “Em chuyển đi lúc còn rất nhỏ phải không?”

“Dạ, em chuyển đi lúc chín tuổi.” Lâm Dĩ Nhiên trả lời.

Lâm Dĩ Nhiên còn nhớ rõ năm đó Khâu Hà nh vừa lên cấp hai, học rất giỏi, chú Khâu mua máy chơi game và ván trượt cho anh, Khâu Hà nh thích đá bóng, thường xuyên ôm bóng về nhà .

Theo quỹ đạo trưởng thà nh như vậy, dù thế nà o đi nữa thì Khâu Hà nh cũng không nên giống như bây giờ.

Lâm Dĩ Nhiên nhìn anh, dè dặt hỏi: “Chú Khâu vẫn khỏe chứ ạ?”

Trên mặt Khâu Hà nh không có biểu cảm gì, nói một câu: “Chết rồi.”

Lâm Dĩ Nhiên kinh ngạc trố mắt nhìn, qua và i giây mới nhẹ giọng hỏi tiếp: “Vậy… dì Phương thì sao ạ?”

Khâu Hà nh đặt tay lên mép cửa sổ xe, nhìn phía trước nói: “Điên rồi.”

*

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.