Abo Tôi Trở Lại Thời Trung Học Của Ba Mình!

Chương 111: Chương 111 Sau khi đá bạn trai cÅ©, tôi gả cho anh trai cá»§a hắn � Chương 8


Lộ Lăng mất hết ba ngà y trời mới chấp nhận nổi sự thật lúc cậu uống say đã nói mấy lời nhảm nhí đó với Lâm Từ.

Đồng thời ngẩn người nhìn chằm chằm và o tin nhắn WeChat của Lâm Từ hết nửa tiếng đồng hồ.

Cố Phà m trang bị đầy đủ khẩu trang và kính râm, gõ ngón trỏ lên bà n một cái “Vậy là ban đầu cậu định uống bia cho xỉn xong sẽ nói thẳng với Lâm Từ là cậu không muốn bị hắn coi như thế thân, tiện thể từ chối hắn. Kết quả uống xỉn quá nên thà nh ra lại nói muốn hắn bao dưỡng cậu?”

Lộ Lăng “Nói nhảm”

Cố Phà m “Tôi nhắc lại….”

Lộ Lăng cáu kỉnh đập bà n “Dù sao thì giờ nó là vậy đó! Tôi phá hư hết rồi đó được chưa!”

Cố Phà m nhanh chóng đứng dậy, động tĩnh quá lớn khiến cho người trong quán ăn đều đổ mắt nhìn về đây.

Hắn ta không còn cách nà o khác, đà nh ngồi xuống nói “Cậu be bé cái mồm thôi! Lộ Lăng…. cậu cũng trâu bò thật đấy. Ngoại trừ hai chữ nà y ra tôi cũng không biết nói sao với cậu luôn. Sao cậu có thể như vậy được nhỉ? Từ ‘từ chối’ cua hẳn một phát sang ‘bao dưỡng’?”

Lộ Lăng chán chường gục xuống bà n “Không biết, ma xui quỷ khiến”

Cố Phà m “Bị ma xui quỷ khiến thật không? Hay là bị sắc đẹp của Lâm Từ mê hoặc? Cậu phải biết rõ điều nà y, tuy rằng Lâm Thâm không phải kẻ tốt là nh gì, nhưng ít ra hắn cũng không khó đối phó. Còn Lâm Từ thì khác, bề ngoà i thì có vẻ tốt đẹp đấy, nhưng bên trong hắn một bụng thâm độc, nếu cậu bị hắn tha về ổ rồi, tôi thấy cậu tới xương cũng không còn! Hơn nữa, hắn là anh trai của Lâm Thâm, cậu ở bên hắn bộ không thấy ngượng ngùng gì hả?”

Lộ Lăng “Sao tôi có thể ở với hắn được chứ!”

Cậu phỉ nhổ “Giờ tôi không có tâm trạng yêu đương hẹn hò gì hết biết không”

Cố Phà m “Tốt nhất là cậu đừng nên nghĩ tới chuyện đó, giới giải trí kiêng kỵ nhất cái nà y. Cậu nên dùng tuổi thanh xuân tươi đẹp để đóng phim trước đã, sau 30 tuổi hãy nghĩ tới chuyện kết hôn”

Lộ Lăng thậm chí còn chưa ăn cơm, than thở “Tại sao tất cả những chuyện nà y không phải chỉ xảy ra trên mạng thôi, như thế tôi có thể tắt mạng, trở về là m một tôi vui vẻ”

Cố Phà m “Bây giờ cậu không thấy vui vẻ sao?”

Lộ Lăng “Cậu thấy tôi vui vẻ lắm à ?”

Cố Phà m dừng một chút “Nói thật, cậu cảm thấy Lâm Từ thế nà o?”

Lộ Lăng “Rất tốt, điều duy nhất không tốt chính là anh ta là anh trai của Lâm Thâm. Nếu không tôi nhất định sẽ ở bên anh ta, mọe nó, dựa và o cái gì mà Lâm Thâm có thể có được một gia đình mỹ mãn, còn ông đây phải cô đơn một mình chứ!”

Cố Phà m “Người anh em, có vẻ cậu bị tổn thương rất sâu nhỉ!”

Lộ Lăng “Nói thật, Lâm Từ đối với tôi rất tốt, có điều tôi không có cảm giác với anh ta”

Cố Phà m “Sao lại không có cảm giác?”

Lộ Lăng gãi đầu “Tôi thấy anh ta giống như trưởng bối của tôi ấy, mỗi lần nói chuyện với anh ta là rén không chịu được”

……………………………

“Anh hai” Nguyễn Ngọc từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy Lâm Từ trở về thì tươi cười chà o đón.

Lâm Từ ngẩng đầu “Tiểu Thâm đâu?”

“Lâm Thâm còn chưa đi là m về ạ, chắc cũng sắp về rồi” Nguyễn Ngọc nói “Hôm nay anh hai không đi là m sao?”

Lâm Từ “Ừ”

“Nguyễn Ngọc! Quần áo của tôi đâu!” Lâm Thâm đẩy cửa đi và o.

Nguyễn Ngọc ngọt ngà o đi tới, kéo cánh tay của hắn “Ông xã, em hầm canh gà anh thích nhất rồi nè”

Lâm Thâm rút tay ra “Tôi không thích ăn canh gà ”

Nguyễn Ngọc cũng không mà ng Lâm Thâm lạnh nhạt với cô, tiếp tục nói “Nếm thử một chút đi, em đã hầm lâu lắm rồi”

Lâm Thâm đẩy ra “Không ăn là không ăn, cô có thấy phiền không hả?”

Nguyễn Ngọc cắn môi, rồi nói “Bác sĩ Chu nói thứ hai chúng ta tới bệnh viện kiểm tra đứa bé một chút”

Lâm Thâm “Thứ hai tôi bận, bảo giúp việc đi với cô đi”

Nguyễn Ngọc “Lâm Thâm! Đây là con trai của anh đó!”

Lâm Thâm nhắm mắt lại “Tôi rất mệt, cô đừng là m phiền tôi nữa được không?”

Nguyễn Ngọc mím môi, uất ức chạy lên lầu.

Hắn ngước đầu, nhìn thấy Lâm Từ “Anh…..”

Lâm Từ “Ừ”

Lâm Thâm “Xin lỗi, để anh chê cười rồi”

Lâm Từ “Cô ấy là vợ của em, em không nên đối xử với cô ấy như vậy”

Lâm Thâm không nói gì, quay mặt sang một bên.

Lâm Từ ngồi bên cạnh hắn, hai anh em ngồi chung một chiếc ghế sopha.

“Có tâm sự sao?” Lâm Từ mở một lon coca ra.

Lâm Thâm “Anh, em không uống coca”

Lâm Từ “Em có thể không uống”

Lâm Thâm oán hờn một lúc, cầm lon coca một hơi uống cạn sạch.

Lâm Từ “Không uống rượu sao?”

Lâm Thầm “Không uống, uống nhiều chỉ muốn nôn”

Lâm Từ “Không phải trước đây em uống rất giỏi à ?”

Lâm Thầm trầm mặc một hồi, thà nh thật nói “Lúc trước em đã uống quá nhiều……bỏ đi! Bây giờ em có giải thích thế nà o cũng vô dụng, anh, em thật sự rất yêu Lộ Lăng, em không muốn chia tay với em ấy”

Lâm Từ “Đợi khi con trai của em ra đời, em hãy lặp lại điều nà y với con trai của em”

Lâm Thâm ôm gối và o trong lòng “Anh, anh cố ý đến đây để cười nhạo em sao, vậy thì anh thà nh công rồi, anh đừng cười em nữa”

Lâm Từ “Không cười nhạo em, anh tới để nói chuyện với em về Lộ Lăng”

Lâm Thâm ngẩng đầu nhìn anh.

Lâm Từ dường như suy nghĩ một chút mới đặt câu hỏi “Năm đó em theo đuổi cậu ta như thế nà o?”

Lâm Thâm “Hồi lớp 1, sau đó lên cấp 2, cấp 3 đều học chung lớp, em ấy phân hóa thà nh Omega, em thích em ấy nên theo đuổi”

Lâm Từ “Chưa từng dùng qua thủ đoạn gì sao?”

Lâm Thâm “Thủ đoạn?”

Lâm Từ “Em theo đuổi người ta thế nà o, trực tiếp tỏ tình?”

Lâm Thâm “Không cần, em ấy thích em, em cần gì phải theo đuổi?”

Không hiểu sao khi Lâm Thâm nói những lời nà y thì luôn cảm thấy tâm trạng của Lâm Từ rất xấu.

Hắn vẫn chưa cảm nhận được mình ở trước mặt anh trai khoe khoang gây nên sóng lớn.

Lâm Từ bình tĩnh nói “Em là m sao để cậu ấy thích em?”

Lâm Thâm cảm thấy hôm nay Lâm Từ rất kỳ lạ, có điều mạch não của anh trai hắn vẫn luôn kỳ lạ như vậy, từ nhỏ tới lớn Lâm Thâm chưa bao giờ đoán được suy nghĩ của Lâm Từ.

Nếu hắn đoán đúng thì đã chẳng bị đánh nhiều như vậy.

“Em không cần là m gì để em ấy thích em cả” Lâm Thâm cũng không biết nói thế nà o “Cứ thế mà yêu nhau thôi”

Hắn tự hỏi bản thân, dường như chuyện tình yêu của hắn với Lộ Lăng không có bất kỳ trắc trở nà o…..có lẽ chính vì không có bất kỳ trắc trở nà o, nên khi gặp sóng gió mới trực tiếp chia tay.

Nói xong lời nà y.

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn sắc mặt của Lâm Từ, cảm giác hình như Lâm Từ cà ng tức giận hơn.

Lâm Thâm cũng giống như Lộ Lăng, mỗi khi đối mặt với Lâm Từ thì lại có bản năng sợ hãi như động vật nhỏ, vội vã đổi giọng “Anh, anh hỏi em chuyện nà y là m gì? Bây giờ em đã chia tay với Lộ Lăng rồi, mặc dù là đơn phương bị đá…..em đang phiền lòng chết đi được!

Hắn ôm gối, quăng mình ngã dựa và o ghế sopha “Em muốn quay lại với em ấy”

Lâm Từ “Em muốn ly hôn?”

Lâm Thâm “Ừ”

Hắn nói xong, lập tức hoảng sợ nhìn Lâm Từ.

Hiển nhiên bản thân cũng ý thức được nói ra câu nà y sẽ bị đánh.

“Em thật sự không thích Nguyễn Ngọc! Em cũng không biết sao lại ngủ với cô ta nữa, hôm đó em đã uống quá say…..nếu như cho em một cơ hội, em sẽ không uống”

Lâm Từ “Có muốn uống bia không?”

Lâm Thâm nhìn anh “Em nói rồi mà , em sẽ không uống nữa”

Lâm Từ gõ tay trên bà n một hồi “Anh uống”

Lâm Thâm trợn mắt lên.

Kết quả là Lâm Từ đã gọi quản gia mua rất nhiều bia mang về đặt đầy trên mặt đất.

Lâm Thâm nhìn anh “Anh, anh định là m gì vậy?”

Lâm Từ khui một chai ra đưa cho Lâm Thâm “Vừa uống vừa nói chuyện”

Lâm Thâm cảm thấy hôm nay anh trai hắn rất kỳ lạ.

Nếu không phải Lâm Từ là anh trai ruột của hắn, hắn còn nghi ngờ Lâm Từ cố ý muốn chuốc say hắn để lợi dụng!

Uống hết bốn, năm chai bia và o bụng, tửu lượng của Lâm Thâm chịu không nổi nữa, liền ngã xiêu xiêu vẹo vẹo trên ghế salong.

Uống say là cơ hội tốt nhất để nói chuyện.

Lâm Từ ngồi bên cạnh hắn “Lộ Lăng có yêu thích cái gì không?”

Lâm Thâm say xỉn chỉ và o mình “Em đây!”

Lâm Từ:………

“Anh! Sao lại đánh em!”

Lâm Từ mặt không cảm xúc “Nói lại lần nữa”

Lâm Thâm “Em không biết mà ! Em ấy thích…..em ấy thích em!”

Sau khi ăn thêm một cái bạt tai nữa, Lâm Thâm bụm mặt, cuối cùng cũng thà nh thật “Thích diễn xuất, thích ăn uống nhưng không được ăn nhiều vì sợ béo”

Lâm Từ “Còn gì nữa không?”

Lâm Thâm uống một hớp bia “Nhiều lắm, có nói cũng không hết”

Hắn ngã và o người Lâm Từ khóc lớn, Nguyễn Ngọc đi xuống nhìn thấy cảnh nà y, sắc mặt tối sầm, lại trở lên lầu.

Lâm Thâm ôm lấy Lâm Từ khóc rống lên thảm thiết, bây giờ hắn giống như một đứa trẻ con không biết là m sao để giải quyết nỗi đau buồn to lớn, hỏi Lâm Từ “Anh nói xem tại sao Lộ Lăng lại không thích em?”

…………..Nói trúng và o tim đen của Lâm Từ.

Anh hiếm khi phiền muộn uống và o một ngụm bia nói “Em không nên hỏi anh câu nà y”

Bởi vì bản thân anh cũng có chung câu hỏi.

Hơn nữa tiến độ còn thua kém cả Lâm Thâm, bởi ít nhất Lộ Lăng đã yêu Lâm Thâm mà chưa từng yêu anh.

“Sao em ấy nói chuyện không giữ lời chứ!” Lâm Thâm bỗng nhiên đứng lên.

Lâm Từ giúp hắn nhặt gối ôm từ trên mặt đất lên.

Lâm Thâm vừa khóc vừa gà o ầm ĩ “Em ấy đã nói sau nà y sẽ gả cho em mà !”

Lâm Từ thở dà i.

Lâm Thâm lại nói “Em ấy đã nói sau nà y sẽ gả và o nhà họ Lâm!”

Lâm Từ nghe được từ khóa then chốt, “Hả?” một tiếng, mở miệng “Chuyện nà y thì không khó, anh có thể giúp em”

Lâm Thâm ngẩng đầu nhìn anh.

Lâm Từ xoa xoa đầu cún của hắn “Gả và o nhà họ Lâm, chuyện nà y thật sự không khó, anh giúp em”

Chờ sau khi Lâm Thâm biết giúp như thế nà o thì đã là chuyện của một năm sau.

Lộ Lăng quả thực đã gả và o nhà họ Lâm, có điều không phải gả cho hắn mà gả cho Lâm Từ.

Lâm Thâm uống say, lải nhải rất nhiều chuyện.

Lâm Từ phát hiện ra cách mà học sinh cấp ba theo đuổi người mình thích đều rất trẻ con, chính là đưa trà sữa, đưa thẻ tích điểm, giúp người ta ghi điểm trong game.

Bản thân anh đường đường là một chủ tịch, sao có thể chỉ tặng trà sữa và thẻ tích điểm được chứ? Quá tầm thường rồi phải không?

Thế nên, nửa năm sau, lần đầu tiên Lộ Lăng nhận được món quà là một căn nhà , cậu đã bị sốc.

“Cho em?” Lộ Lăng chỉ và o chính mình.

Lâm Từ gật đầu, tiện thể đưa cho cậu một ly trà sữa “Cái nà y cũng vậy”

Lộ Lăng “Không phải anh nói cho em trà sữa sao?”

Lâm Từ mỉm cười nói “Phải, lúc đưa trà sữa, anh nghĩ không có chỗ để ngồi uống, thế nên mua thêm một căn hộ là được rồi”

Lộ Lăng ngây ngốc cắm ống hút trà sữa ngậm và o trong miệng “Uống trà sữa ở căn nhà mặt tiền tại Bắc Kinh?”

IQ của bá đạo tổng tà i các anh đều như thế à ?

Lâm Từ “Không được sao? Vì anh không mua nổi cố cung”

(Cố cung: Tử Cấm Thà nh)

“Khoan đã! Lâm đại ca, dừng lại, em không có nói muốn mua cố cung! Em dĩ nhiên biết là anh không mua nổi….. à không không không không, em không có ý ghét bỏ, ý của em muốn nói là ….”

Lâm Từ hỏi cậu “Trà sữa có ngon không?”

Lộ Lăng gật đầu “Ngon lắm”

Lâm Từ “Vậy anh thì sao?”

Lộ Lăng “Rất tốt”

Lâm Từ đặt chiếc chìa khóa và o trong tay Lộ Lăng “Vậy em đừng từ chối anh, nếu anh đã bao dưỡng em, vậy anh phải có tính tự giác của việc bao dưỡng một chút, bắt đầu từ việc đưa căn hộ nà y đi”

Lộ Lăng bắt đầu hoà i nghi nhân sinh của chính mình.

“Sao mình lại đi trên con đường dã man như thế nà y chứ?”

Khi gặp lại Cố Phà m, Cố Phà m chẳng buồn quan tâm tới cậu nữa.

Lộ Lăng bây giờ, quần áo cũng là Lâm Từ mua, nhẫn cũng là Lâm Từ mua, già y cũng là Lâm Từ mua, rõ rà ng là một tiểu minh tinh tuyến 18 mà quần áo mặc trên người còn đắt hơn cả đại minh tinh tuyến 1. (Jian: kiểu anh em nhà Lộ đều được kim chủ bao nuôi =))))))

“Tôi nói chứ, Lâm đại ca của cậu không phải đang muốn chơi Kỳ tích Noãn Noãn hả? Kỳ tích Lăng Lăng?”

(Kỳ tích Noãn Noãn: game Ngôi sao thời trang bên mình ấy)

“Cút!”

Cố Phà m “Hay là cậu với anh ta tới luôn đi, anh ta tốt với cậu như vậy, cậu thì trắng tay nghèo rớt mùng tơi, chỉ có thể lấy thân báo đáp thôi”

“Vớ vẩn! Chúng ta tuy nghèo nhưng phải có chút chí khí được không!”

Cố Phà m nhấc tay chỉ và o chiếc nhẫn trên ngón áp út của cậu “Cậu gọi cái nà y là chí khí đó hả?”

Lộ Lăng im lặng.

Cố Phà m “Anh ấy theo đuổi cậu, cậu cũng để anh ấy theo đuổi, tự cậu nói muốn được người ta bao dưỡng nữa còn gì. À tối nay đừng quên tới dự tiệc chúc mừng đấy, đạo diễn đã đặc biệt dặn dò rồi, cậu nhất định phải tới”

Lộ Lăng “Xí, lại là cái tên nhà đầu tư đầy mỡ kia đúng không? Đệt! Anh đây đẹp như thế nà y mà thèm để ý đến ổng à ?”

Cố Phà m “Dù sao cậu cũng phải tới đó lượn một vòng, để nhà đầu tư đó nhìn cho no mắt chứ, người ta tốt xấu gì cũng là fan của cậu”

Lộ Lăng không ưa ông ta “Fan phủng gì chứ, là m gì có fan nà o nhìn người ta như hắn”

Mỗi lần ông ta nhìn cậu, giống như muốn lột đồ trên người cậu xuống vậy.

Nhà đầu tư mà Lộ Lăng nói là Triệu Kiếm, chủ tịch Giải trí Tinh Quang, nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim cổ trang mới của cậu.

Sau khi xem qua mà n biểu diễn thử vai của Lộ Lăng thì ông ta đặc biệt rất thích cậu, không nói hai lời liền quyết định chọn cậu và o vai nam chính.

Bộ phim nà y là một đại IP, được chuyển thể từ một tiểu thuyết nổi tiếng, văn tiên hiệp harem một nam sáu nữ, sau khi chuyển thể thà nh phim truyền hình thì đã xóa bỏ các tuyến tình cảm khác, chỉ giữ lại một vai nữ chính.

Nữ chính đóng cặp với cậu là một nữ minh tinh bạo hồng nhờ các bộ phim xuyên không khoảng thời gian trước đó, đồng thời cũng là một tiểu hoa nổi tiếng. Ở bên trong một dà n diễn viên có tên tuổi, diễn viên vô danh tuyến 18 như Lộ Lăng đã gây ra một trận bà n tán xôn xao trên mạng.

Khoảng thời gian nà y, nhiệt độ của cậu khá cao, bản thân cũng có cả hậu viện hội.

Lộ Lăng không nỡ quăng xuống miếng thịt mỡ béo ngậy nà y, nếu không thì cậu đã đi tố cáo Triệu Kiếm quấy rối tì.nh dục cậu rồi.

Ban đầu Triệu Kiếm tới thăm trường quay, thái độ đối với cậu rất tốt, chỉ như là trưởng bối đối với hậu bối mà thôi, lúc đầu Lộ Lăng còn rất cảm kích ông.

Kết quả tới được và i lần, ông ta bắt đầu giở trò sà m sỡ cậu, động một chút là sờ tay, sờ eo, Lộ Lăng phải nín nhịn.

Sau đó Triệu Kiếm lộ rõ ý định muốn bao dưỡng Lộ Lăng, lúc nà y thì sự đã rồi, Lộ Lăng đã quay xong phim, Triệu Kiếm thẳng thừng đe dọa cậu, nếu cậu không đồng ý yêu cầu của ông ta thì cho dù bộ phim nà y có quay xong, ông ta cũng có thể đổi vai nam chính quay lại lần nữa.

Lộ Lăng sờ sờ mặt của mình, than thở “Cậu nói xem đẹp trai cũng thật khổ, sao tôi cứ gặp phải nhiều hoa đà o thối như vậy chứ?”

(Hoa đà o thối: nhân duyên xấu)

Cố Phà m hỏi “Lâm đại ca của cậu cũng là hoa đà o thối à ?”

Lộ Lăng lẩm bẩm “Anh ấy thì khác, anh ấy rất tốt”

So với Triệu Kiếm thì Lâm Từ đối với cậu thật sự rất tỉ mỉ chu đáo. Mặc dù anh chỉ xem cậu như là thế thân……cho tới giờ thì Lộ Lăng vẫn chưa tìm ra người mà Lâm Từ yêu là ai……..nhưng ngoại trừ việc chi tiền cho cậu thì anh còn giúp đỡ cậu rất nhiều chuyện khác trong cuộc sống.

Tuy rằng Lâm Từ có ngoại hình rất giống Lâm Thâm, nhưng tính khí của hai người họ lại khác nhau một trời một vực.

Lâm Thâm đơn thuần, liều lĩnh, trẻ trung hơn.

Còn Lâm Từ lại trưởng thà nh hơn, chững chạc hơn, Lộ Lăng được anh bao bọc, tất cả mọi rắc rối buồn phiền đều được giải quyết dễ dà ng.

Cố Phà m “Vậy sao cậu không nói chuyện nà y cho Lâm Từ biết để anh ta giúp cậu xử lý?”

Lộ Lăng “Tôi không muốn phiền đến anh ấy”

Cố Phà m “Ái chà , cậu vẫn còn biết xấu hổ à ?”

Lộ Lăng “Không phải, không nói với cậu nữa, tôi đi thay đồ đây”

Cậu mặc âu phục, nghĩ một hồi, vẫn là báo cho Lâm Từ biết lịch trình của mình.

Lâm Từ ở đầu dây bên kia có vẻ rất vui, cười đáp lại “Lần đầu tiên em chủ động nói chuyện nà y với anh”

Lộ Lăng bị hắn là m cho phát ngượng “Không có chuyện gì lớn hết….”

Lâm Từ “Tối nay cần anh đến đón không?”

Lộ Lăng “Có lẽ phải uống rượu, trợ lý cũng phải đỡ rượu nữa, phiền Lâm đại ca nha”

Lâm Từ “Không phiền, về sau em có thể phiền anh nhiều hơn”

Lộ Lăng cảm thấy đẳng cấp của Lâm Từ quá cao, luôn khiến cậu không biết nói gì thêm.

Cậu đứng tại chỗ nhìn điện thoại một lúc, mặt đỏ bừng từ cổ lan đến mang tai, mãi tới khi trợ lý nhắc nhở, mới đi và o trong xe.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.