Abo Tôi Trở Lại Thời Trung Học Của Ba Mình!

Chương 106: Chương 106 Sau khi đá bạn trai cÅ©, tôi gả cho anh trai cá»§a hắn � Chương 3


Lâm Từ đưa Lộ Lăng tới cổng trường thi, nói với cậu rằng buổi trưa anh sẽ tới đón cậu cùng đi ăn cơm.

Lộ Lăng là m gì dám ăn cơm chung với anh, vội và ng muốn từ chối, nhưng Lâm Từ lại không cho cậu cơ hội nói chuyện đã trực tiếp đóng cửa xe đi rồi.

Lộ Lăng lại không thể ở ngay cổng lớn chạy đuổi theo xe của người ta được, có phải đang đóng phim truyền hình đâu.

Mới vừa và o cổng thì gặp một người đưa cho cậu tấm danh thiếp, nói là mình là người tuyển chọn của công ty giải trí nà o đó, có thể giúp cậu được ra mắt.

Nghệ khảo hằng nằm đều có những người đi săn ngôi sao như thế nà y, một nửa là lừa đảo, một nửa là sự thật.

Sau khi bọn họ đưa người tới công ty giải trí của mình, hơn một nửa sẽ bảo người ta chuẩn bị tiền để đi phẫu thuật thẩm mỹ, Lộ Lăng không thèm, cậu rất tự tin đối với khuôn mặt của mình, lúc đi ngang qua hồ nước nhìn và o lại cảm thán cho khuôn mặt của mình một thôi một hồi, tự luyến đến phát ớn.

Lộ Lăng né tránh đám người săn ngôi sao đó, tới báo danh đăng ký, sau khi lấy số thì đứng và o đội ngũ xếp hà ng.

Lộ Lăng không thấy có gì áp lực cả, hôm nay chỉ tới đây thi thử, chủ yếu là để phỏng vấn.

Đứng trước cậu là một cậu trai vừa nhìn đã biết đó là Omega, đang cầm cái gương nhỏ tỉ mỉ sửa sang lại cà vạt của mình.

“Nà y, cậu đến từ đâu vậy?” Người phía trước hỏi.

Lộ Lăng đứng cũng buồn chán, Lâm Thâm đang đi học không trả lời tin nhắn WeChat của cậu, là m cho cậu tức chết, thế nên đã tắt điện thoại rồi.

“Bắc Kinh, còn cậu?”

“Mình ở Thượng Hải, cậu ở Bắc Kinh sao lại chạy tới tận đây để thi Thượng Hý vậy?”

“Thi nhiều trường một chút, còn có đường lui”

“Mình cũng muốn đi thi Trung Hý, có điều nghe nói thi và o Trung Hý rất khó nên mình không đi”

(Trung Hý: Học viện hý kịch Bắc Kinh)

Lộ Lăng cũng đã tham gia buổi tuyển sinh độc lập của Trung Hý, lần đó đi thi chung với cậu và o Trung Hý còn có một số thần tượng đã nổi tiếng sẵn từ thời trung học, lượng fan trên Weibo đến hà ng triệu.

Dưới áp lực lớn như vậy mà khi ấy Lộ Lăng vẫn thể hiện được mà n biểu diễn xuất sắc, thậm chí còn áp đảo cả mấy thần tượng nhỏ kia.

Giáo viên tuyển chọn khen cậu không dứt lời.

Hơn nữa, thầy của Lộ Lăng trước kia cũng ở Trung Hý, từng tham gia giảng dạy ở Trung Hý, về sau lớn tuổi rồi nên nghỉ hưu, dẫn dắt Lộ Lăng là m đệ tử chân truyền. Thầy của cậu là một bậc vĩ nhân ở trong giới nghệ thuật, là lão tiền bối đức cao vọng trọng, các giáo viên lâu năm ở Trung Hý đều biết đứa trẻ Lộ Lăng nà y là học trò cưng của vị tiên sinh kia.

Danh sư xuất cao đồ, mọi người đều có thể dự đoán trước được thà nh tích của cậu ra sao.

…………..Chỉ là điểm văn hóa thì lại nát bét.

“Lúc nãy cái người đưa cậu tới đây, là bạn trai của cậu à ?” Người đằng trước hỏi.

“Không phải” Lộ Lăng giải thích “Anh ấy….. là anh trai của bạn trai tôi, sẵn đang đi công tác ở Thượng Hải nên mới tiện đường đưa tôi tới đây”

“Oa, ảnh đẹp trai ghê luôn. Lúc nãy ở ngoà i cổng trường có rất nhiều người bà n tán về anh ấy. Mà chiếc xe kia có vẻ đắt tiền lắm nhỉ, mình thấy chắc phải mấy triệu lận”

Lộ Lăng không rà nh về xe cộ cho lắm nên không tiếp lời.

Cậu chẳng những không tìm hiểu về xe, mà cũng không quan tâm tới các món đồ trang điểm linh tinh như những Omega khác, sở thích của Lộ Lăng cực kỳ bình dân, đó là thích đọc truyện tranh, sau đó là ăn uống, cuộc sống sinh hoạt của cậu ngoại trừ những thứ đó ra, còn lại quan trọng nhất chính là đi chơi cùng với Lâm Thâm.

“Tôi không hiểu rõ về xe cho lắm” Lộ Lăng ngượng ngùng cúi đầu.

“Anh trai của bạn trai cậu có người yêu chưa vậy?” Người kia hỏi.

Lộ Lăng hơi cảnh giác………..cậu không dám giật dây bắc cầu lung tung cho Lâm Từ, thế nên thà nh thật trả lời “Tôi không thân với anh trai của bạn trai tôi, cũng không biết rõ nhiều lắm”

Người kia thở dà i tiếc nuối.

Một lúc sau, bỗng nhiên đám phóng viên phía trước đều kéo nhau chạy như điên về một hướng.

Lộ Lăng tò mò hỏi “Có chuyện gì vậy?”

Người kia nói “Có một minh tinh hôm nay đến đây tham gia dự thi, tới sớm quá nhỉ.”

Lộ Lăng liếc nhìn đồng hồ “Đã 9 giờ rưỡi rồi còn sớm gì nữa.”

Sáng sớm cậu thức dậy lúc 6 giờ, tốn hai tiếng đồng hồ để cẩn thận lựa chọn trang phục cho mình, cố gắng là m sao nhìn tạo hình bên ngoà i không quá mưu mô, ngoại trừ không trang điểm thì cái gì cũng đã chuẩn bị kỹ lưỡng xong.

Lâm Từ còn chê cười cậu………tuy rằng ngoà i mặt anh ta không cười, nhưng Lộ Lăng nhìn là biết anh ta đang chê cười cậu.

Nhất định trong lòng anh ta đang âm thầm chế nhạo cậu là một tiểu nương pháo!

(Nương pháo: ý chỉ con trai mà ăn mặc trang điểm nhìn như con gái, trông ẻo lả không manly)

Đáng ghét!

Mạch não của Lộ Lăng giống hệt như ngựa phi, đang suy nghĩ chuyện nà y lập tức lại nhảy qua chuyện khác.

“Ừ, vậy là sớm rồi đó, mấy sao lớn như bọn họ, có tới lúc 11 giờ cũng không tính là trễ” Người kia nói “Cậu có biết cậu ta không?”

Lộ Lăng kiễng chân lên nhìn ra phía sau xem thử “Lúc lướt Weibo hình như có thấy qua, trông cũng quen quen”

“Người ta là sao nhí đó, bắt đầu đóng phim từ lúc 5,6 tuổi rồi. Cậu có từng coi “Đương gia tiểu hà i tử” chưa, cậu ta đóng đó”

“A! Cố Phà m phải không, tôi có coi rồi, tôi xem phim cậu ta đóng mà lớn đó” Lộ Lăng lập tức có ấn tượng.

Người kia “Khoảng thời gian trước Cố Phà m còn tham gia một bộ phim truyền hình cổ trang nữa, ngà y nà o cũng mua hotsearch, lần trước ra sân bay cũng mua hotsearch, tôi thấy chắc là cậu ta uống hormone rồi. Mới có một thời gian ngắn đã cao lên như vậy.”

Lộ Lăng ngưỡng mộ nói “Tôi cũng muốn được cao như vậy”

Người kia “Cậu nên thông minh một chút đi, thi cùng với cậu ta áp lực chết luôn đó, vốn dĩ số lượng người được chọn đã không được nhiều rồi”

Lộ Lăng thấy rất bình thường, cậu đối với bản thân mình có chút tự tin đến mù quáng “Dù sao tôi nhất định có thể qua”

Người kia cảm thấy Lộ Lăng rất khoác lác nên cười nhạo một tiếng.

Cậu ta không biết rằng Lộ Lăng rất có tà i năng diễn xuất, người có tà i thường nhận được kết quả gấp đôi so với nỗ lực bỏ ra, so với những người bình thường như cậu ta, Lộ Lăng là m mọi thứ rất dễ dà ng.

“Chắc cậu ỷ và o mặt cậu đẹp nên mới nói thế chứ gì.”

Lộ Lăng sờ mặt của bản thân “Cậu nói cũng có lý”

Là m cho người kia tức anh ách.

Cố Phà m đi lên, đám phóng viên truyền thông cũng là m thà nh một vòng tròn đi theo cậu ta.

Bên trong có người oán giận, nói vốn dĩ đang mong chờ bản thân được phóng viên chụp cho mấy tấm ảnh đẹp, tới lúc đó có thể may mắn được lên hotsearch. Kết quả bây giờ Cố Phà m tới, tất cả máy ảnh đều chạy theo cậu ta hết rồi, là m gì còn rảnh rỗi đâu mà chụp hình bọn họ.

Lúc Lộ Lăng thi Bắc Ảnh cũng được nhiều phóng viên chụp mấy tấm, bởi vì ngoại hình của cậu vốn dĩ rất đẹp, người qua đường ở trên Weibo còn hỏi cậu là thi sinh ở chỗ nà o, tên gì.

Có điều cậu không có đoà n đội vận hà nh, chút nhiệt nà y rất nhanh đã biến mất.

Thí sinh có đoà n đội hoạt động mới có thể thường xuyên xuất hiện trước mặt công chúng, bắt đầu được nhớ mặt.

Sau bà i kiểm tra đầu tiên, Lộ Lăng bước ra khỏi phòng thi.

Cố Phà m thi sau cậu, cậu ra cổng mua một ly lẩu Oden, Cố Phà m đã thi xong, vừa đi vừa cúi chà o phóng viên, sau đó chui và o trong xe riêng đã chờ sẵn trước cổng.

Lộ Lăng nhai viên bánh cá trong miệng, nghĩ thầm nổi tiếng thật, sao mình lại chẳng có phóng viên nà o theo đuổi nhỉ.

Nghệ khảo và o mua đông, ly lẩu Oden trên tay nóng hổi bốc khói, trên tay Lộ Lăng ngoại từ lẩu Oden ra còn có một túi đậu hũ chiên và trái bắp luộc.

Cậu mua được ở bên ngoà i cổng trường, sẵn tiện ngồi trước cổng trường vừa ăn vừa chờ đợi.

“Lâm Từ bảo sẽ tới đón mình, không phải là chơi mình chứ?” Lộ Lăng húp một ngụm nước lẩu, ở trong lòng nghĩ: Mình uống xong hết ly lẩu nà y mà hắn vẫn không tới đón mình thì mình sẽ tự gọi xe đi về.

Suy nghĩ hồi lâu, cậu không biết địa chỉ nhà của Lâm Từ ở đâu, trong khi hà nh lý đồ đạc của cậu vẫn còn ở chỗ anh. Lộ Lăng buồn bực.

“Bỏ đi, chờ xíu nữa vậy”

Chờ thêm nửa tiếng thì Lâm Từ đến.

Lộ Lăng im lặng không nói gì mà chui và o ghế sau xe của hắn, Lâm Từ cười xin lỗi “Đói bụng chưa? Anh dẫn em đi ăn chút gì trước”

Khỏi đi, Lộ Lăng nghĩ thầm, tôi ngồi ở cổng trường ăn no rồi.

Nhưng cậu vẫn sợ Lâm Từ, anh nói đưa cậu đi ăn gì đó, cậu cũng chẳng dám phản kháng, chỉ ngoan ngoãn đi theo Lâm Từ.

Lâm Từ dẫn cậu đến một nhà hà ng Michelin ngay tại Bến Thượng Hải, ăn đồ Tây, lúc nà y trong nhà hà ng không có nhiều người lắm. Lộ Lăng lén lấy điện thoại ra, mở Meituan ra nhìn một chút, trung bình một người ít nhất cũng phải hết 5000 tệ (~17 triệu) là m cậu sợ tới mức hai chân mềm nhũn, nghĩ thầm nhà hà ng kiểu nà y ít khách là phải.

Lâm Từ nói “Chủ nhà hà ng nà y là một người bạn cũ của tôi, đồ ăn ở đây rất ngon nên buổi sáng hôm nay tôi muốn đưa em đến đây ăn, phải rồi, quên hỏi em, em có quen dùng thức ăn Tây không?”

Tôi ăn không quen, anh cũng đưa tôi tới đấy thôi, đồ đạo đức giả, Lộ Lăng trong lòng phỉ nhổ.

Nhưng ngoà i mặt, cậu rất ngoan ngoãn gật đầu “Em được ạ”

Lâm Từ lịch thiệp kéo ghế ra cho cậu, đưa áo khoác cậu cởi ra cho người phục vụ.

Sau khi ngồi xuống, hỏi “Bình thường em với Tiểu Thâm hay ăn gì?”

Lộ Lăng trong lòng phỉ nhổ: Đồ chủ nghĩa tư bản độc ác, bình thường tôi là m gì ăn đồ Tây nà y của mấy người!

Cậu nghĩ lại, bình thường cậu với Lâm Thâm thích nhất là quán bún ở ngay cổng trường, một tô 20 tệ (~70k), lúc đói mà ăn xong một tô là no tức cà nh hông, đi phải đỡ tường.

“Ăn ở căntin trường ạ” Lộ Lăng ngoan ngoãn nói dối một cách thà nh thật.

Có thể thấy tà i năng diễn xuất của cậu thật sự rất đỉnh.

Lâm Từ gật đầu “Căntin thì sạch sẽ hơn, các quán ăn bên ngoà i cổng trường các em anh thấy không được vệ sinh cho lắm”

Lộ Lăng thầm bĩu môi trong lòng nói: Không hợp vệ sinh thì đã sao nà o, xì, ăn ngon là được! Đúng là tính xấu của mấy kẻ có tiền, về sau tôi kết hôn với Lâm Thâm rồi, nhất định tôi sẽ không để hắn biến thà nh kẻ giống như anh!

Dùng xong bữa ăn, Lộ Lăng về nhà với Lâm Từ.

Ngà y hôm sau, cậu thuận lợi thông qua thi thử, bắt đầu thi viết.

Sau khi thi viết tạm thời kết thúc, chờ và i ngà y nữa sẽ tới vòng thi thứ hai.

Lộ Lăng cân nhắc tới thời gian phải ở lại Thượng Hải để chờ, chẳng bằng đến Hà ng Châu một chuyến.

Lâm Từ hỏi tới, Lộ Lăng thà nh thật trả lời “Nhà dì nhỏ của em ở Hà ng Châu, em muốn tới thăm nhà dì”

“Tôi đưa em đi”

Lộ Lăng “Không cần không cần, em tự mua vé tà u cao tốc là được rồi”

Lâm Từ “Đi tà u cao tốc rất rắc rối, từ đây lái xe tới Hà ng Châu chỉ mất một tiếng, đi thôi”

Lộ Lăng nhìn hà nh lý của mình,

Thật ra thì cậu muốn chạy tới nhà dì nhỏ để ở lại đó, như vậy cậu có thể thoát khỏi Lâm Từ, không cần ngà y nà o cũng phải tỏ ra khúm núm yếu kém trước mặt Lâm Từ nữa, cậu sẽ giảm bớt được áp lực không nhỏ.

Thế nhưng Lâm Từ lại nói rõ sẽ không bỏ rơi cậu, giữ hà nh lý của cậu ở lại, Lộ Lăng lại chẳng dám mở miệng trực tiếp nói với Lâm Từ ý muốn của mình, xoay tới xoay lui, cuối cùng vẫn ngồi lên xe của Lâm Từ, đi tới Hà ng Châu.

Dì nhỏ của cậu họ Lâm, gọi là Lâm Tự Âm, dượng nhỏ thì tên là Lộ Chi Ngôn, hai người họ có đứa con trai tên là Lộ Đồng, năm nay chắc nó học lớp 8 rồi.

Lâm Tự Âm vừa kết thúc chuyến lưu diễn vòng quanh thế giới, đúng lúc đang có ở nhà , nghe Lộ Lăng sẽ tới thăm, vội và ng là m cơm chiêu đãi cậu.

Lúc nhìn thấy Lâm Từ, bà hơi kinh ngạc một chút, Lộ Lăng vội và ng giới thiệu “Đây là anh trai của bạn học con, con tới Thượng Hải để thi nên mọi chuyện đều phải nhờ và o ảnh chiếu cố”

Lâm Từ mở miệng “Chà o dì, dì Lâm”

Lâm Tự Âm nói “Và o đi, ngồi xuống hãy nói”

Lộ Lăng giữ Lâm Tự Âm lại nói chuyện rất nhiều, cậu sợ là m trễ thời gian của Lâm Từ nên quyết định sau khi thăm hỏi Lâm Tự Âm xong thì buổi chiều sẽ rời đi.

Lâm Tự Âm giữ cậu lại ăn tối “Tối nay em trai con cũng về nhà , con đã mất công tới đây một chuyến rồi chẳng lẽ không định ở lại gặp nó sao?”

Lộ Lăng ngập ngừng “Dạ……”

Lâm Từ cười nói “Không sao, tối nay tôi cũng không bận gì, em cứ từ từ mà ngồi chơi”

Lộ Lăng cảm kích liếc mắt nhìn Lâm Từ một cái, trong lòng xấu xa nghĩ thầm: Hừ! Coi như anh cũng còn có chút lương tâm!

6 giờ rưỡi, cậu con trai kia của Lâm Tự Âm, Lộ Đồng cũng từ trường trở về nhà .

Lâm Từ đã quen nhìn tiểu mỹ nhân, có điều lúc nhìn thấy Lộ Đồng vẫn phải thật lòng khen ngợi hai câu.

Lộ Lăng có ngoại hình khá giống với em họ mình, tuy nhiên tính cách thì khác xa một trời một vực.

Lộ Lăng ồn à o như một con thỏ, nhảy chỗ nà y nhảy chỗ kia chẳng chịu ngừng lại. Em trai cậu tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng ít nói, đúng là một băng sơn tiểu mỹ nhân, nghe Lộ Lăng khoác lác chém gió gì đó, chỉ thỉnh thoảng gật đầu xem như đáp lại.

Tới 8 giờ tối, Lộ Lăng miễn cưỡng lưu luyến rời khỏi nhà gì nhỏ, trở về Thượng Hải.

Lần thi tiếp theo rất thuận lợi, và o ngà y cuối cùng, Lâm Từ đứng ở dưới lầu, có vẻ như đang đợi ai đó.

Lộ Lăng thu dọn hà nh lý xong, mở miệng hỏi “Vẫn chưa đi sao?”

Lâm Từ cười nói “Tôi có một người bạn, hôm nay em trai họ hà ng xa của cậu ta từ nước ngoà i trở về, nhờ tôi đưa cậu em trai nà y trở lại Bắc Kinh”

Lộ Lăng “Anh ấy không về cùng sao?”

Lâm Từ nói “Cậu ta còn bận một số chuyện phải ở lại, vừa hay tôi đang rảnh nên tôi đưa về cũng được”

Lộ Lăng không rà nh về họ hà ng thân thích nhà Lâm Thâm cho lắm, nhưng nhiên cũng không rõ họ hà ng thân thích của Lâm Từ.

Gia đình họ khai thác dầu mỏ, hơn nữa còn là con cháu thế gia. Ở Bắc Kinh, thế gia bọn họ đều có quan hệ thân thích với nhau, tạo thà nh một vòng tròn mà người khác không thể nà o bước và o được.

Lộ Lăng cũng không quan tâm tới chuyện nà y, dù sao theo như Lâm Thâm nói, hắn đã có đại ca gánh vác gia nghiệp, tới lúc đó hắn chỉ cần mở một công ty giải trí, sau đó chăm sóc cậu. Dù sao hắn cũng sẽ chẳng để cho Lộ Lăng phải chịu cảnh là m dâu nhà già u trong khổ sở, rồi mẹ chồng cay nghiệt gì đó.

Khoảng 9 giờ, Lâm Từ gặp bạn của anh ở sân bay, cùng với cậu em trai họ hà ng xa kia của người bạn đó.

Cậu em trai nà y có ngoại hình tinh xảo hệt như búp bê Tây Dương, thoạt nhìn vẫn còn là học sinh cấp 2, nói không rà nh tiếng Trung, cho nên suốt buổi cậu ta đều không để ý tới những người khác.

Thỉnh thoảng Lâm Từ có muốn hỏi cậu ta cần gì sẽ trực tiếp dùng tiếng Anh để nói chuyện.

Lộ Lăng lúc đầu không hiểu nên ngu ngơ hỏi, Lâm Từ mới giải thích với cậu rằng, cậu nhóc nà y lớn lên ở nước ngoà i, nhà ngoại đều là người Anh, mẹ vừa mới qua đời, ba cậu ta muốn đón cậu ta về nhà một thời gian để chăm sóc xoa dịu.

Lộ Lăng cũng không hơi đâu đi tò mò hỏi thăm hoà n cảnh gia đình nhà người ta, chỉ cảm thấy thằng nhóc xấu xa nà y đúng là khó ưa, mới tí tuổi đầu mà bà y đặt tỏ ra lạnh lùng cái gì không biết, mai mốt ai xui xẻo lắm mới phải gả cho nó!

Trong lòng cậu chỉ muốn mau chóng trở về Bắc Kinh, sau đó gặp Lâm Thâm, còn muốn kể cho hắn nghe thời gian mà cậu ở lại Thượng Hải như thế nà o nữa.

Ngay khi máy bay hạ cánh, Lâm Từ đưa cậu nhóc kia tới nhà họ Tần, Lộ Lăng ở trên xe lại một lần nữa sâu sắc hiểu biết gia đình nhà già u rốt cuộc là già u tới cỡ nà o, tiện thể mạnh mẽ lên án sự thối nát của chủ nghĩa tư bản.

Lúc nà y đã gần nửa đêm, Lộ Lăng cực kỳ buồn ngủ thế nên đã ngủ thiếp đi ở trên xe.

Ngà y hôm sau khi cậu tỉnh dậy thì đã ở trong căn hộ riêng của Lâm Từ.

Chiếc giường xa lạ, căn phòng xa lạ, Lộ Lăng sợ tới mức suýt mất nửa cái mạng, đột nhiên nhảy xuống giường, mở cửa ra, Lâm Từ ở trong phòng khách quay lại nhìn cậu.

Lộ Lăng kinh ngạc nói “Sao em lại ở đây?”

Lâm Từ “Hôm qua em ngủ quên gọi thế nà o cũng không tỉnh, tôi đà nh tạm thời đưa em về nhà tôi”

Lộ Lăng sắp bị sự ngu ngốc của mình đánh cho ngất xỉu rồi.

Cậu ảo não nói xin lỗi, vừa mặc quần áo vừa kéo vali hà nh lý đi về phía thang máy.

Lâm Từ đến tiễn cậu, Lộ Lăng vò đầu bứt tóc “Lâm đại ca, lần nà y thật sự cảm ơn anh”

“Không cần cảm ơn, nếu em cần gì thì có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nà o”

Lộ Lăng sợ anh muốn chết, là m gì có chuyện liên lạc bất cứ lúc nà o chứ, cậu chỉ muốn sau khi bước ra khỏi cánh cửa nà y rồi, về sau sẽ chẳng có bất cứ liên hệ gì với Lâm Từ nữa

Kết quả, lời nà y còn chưa nói xong, về sau cậu thật sự lại có liên hệ với Lâm Từ.

…………Chính xác mà nói, là liên hệ chính thức.

Mấy năm sau đó, Lộ Lăng và i lần có cơ hội gặp mặt Lâm Từ……đều là ở trước mặt Lâm Thâm.

Cho đến khi có liên hệ chính thức, đó là một năm sau khi cậu tốt nghiệp đại học, Lâm Thâm đã qua lại với một hotgirl mạng không mấy nổi tiếng.

Trong cuộc đời Lộ Lăng chưa từng gặp phải một cú sốc lớn đến như vậy, cả người cậu đều sững sờ trước tin lớn nà y.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.