A Mạch Tòng Quân

Chương 137


ức Vinh Nương đã bị bọn thị vệ vây xung quanh, đánh rất quyết liệt,

giờ phút này sớm đã được chỗ này hỏng chỗ khác, cực kỳ nguy hiểm. Nghe

thấy tiếng quát của A Mạch, không phải nàng không muốn đi nhanh lên,

nhưng hiện nay làm sao còn chạy thoát được!

Loan đao trong tay A Mạch liên tục chém ra, muốn tiến lên phối hợp

cùng Tức Vinh Nương, nhưng lại bị người quấn chặt không thể chạy thoát

được. Đang lo lắng, đã thấy bóng người chợt lóe lên, Trần Khởi đã đứng

chắn trước mặt nàng. Trần Khởi giơ đao lên ngăn chặn loan đao của A

Mạch, tới gần A Mạch, thấp giọng quát: “A Mạch, dừng tay, cẩn thận bị

thương.”

Trong lòng A Mạch cười lạnh, thầm nghĩ ngươi hao tâm tổn sức bố trí

bẫy như thế chẳng qua là muốn trừ được ta, lúc này lại còn sợ ta bị

thương! Mặc dù nàng nghĩ như vậy, trong mắt hiện lên ánh lệ, cũng thấp

giọng nói: “Trần Khởi ca ca, huynh, huynh thực sự muốn giết muội?”

Trần Khởi nghe thấy thanh âm đau khổ khàn khàn của nàng, lại thấy

trong mắt nàng có chút lệ quang, trước mắt đột nhiên thoáng hiện bộ dáng nàng khi còn bé đang cầu xin chính mình, trong lòng chỉ cảm thấy đau

thương, đang muốn buông tay thì khóe mắt lại thoáng nhìn thấy ánh đao

chợt lóe trong tay A Mạch, tâm tình Trần Khởi lập tức trấn tĩnh, vung

tay đỡ loan đao của A Mạch, thấp giọng nói: “A Mạch, buông tay, huynh sẽ bảo vệ muội cả đời.”

A Mạch thầm mắng Trần Khởi vô sỉ, chiêu thức trong tay càng phát ra

tàn nhẫn, trong miệng vẫn thấp giọng hỏi như cũ: “Vậy trưởng công chúa

kia huynh tính sao bây giờ?”

Trần Khởi sống chung cùng A Mạch tận tám năm, làm sao lại không đoán

ra chút tâm tư này của nàng, thấy nàng cuối cùng hết hi vọng như thế,

tránh khỏi lưỡi đao của A Mạch nhảy lui về phía sau, mấy ám vệ phía sau

hắn rất nhanh lao lên, đồng thời đem A Mạch vây khốn lại. Mặc dù mấy năm nay A Mạch khổ luyện võ công cùng thuật cưỡi ngựa, nhưng mà cũng chỉ

gắng gượng được tính là một người cưỡi ngựa bắn cung thành thạo, tất

nhiên không có cách nào chống đỡ được mấy ám vệ tập luyện võ từ bé này,

rất nhanh liền rơi xuống thế hạ phong. Một tên ám vệ dùng hư chiêu

thoáng cái móc lấy loan đao của A Mạch, một kẻ khác vội vàng lấy tay bắt được mạch môn của A Mạch. Cổ tay A Mạch đau đớn, loan đao trong tay

“ba” một tiếng rơi xuống đất, ngay sau đó, vài thanh loan đao đồng thời

đặt tại những nơi yếu hại quanh thân A Mạch.

Tới lúc này, trong lòng A Mạch trái lại bình bĩnh dị thường, chỉ

giương mắt yên lặng nhìn về phía Trần Khởi. Trần Khởi đứng ở phía sau,

ngây ngốc nhìn nàng, vẻ mặt và ánh mắt dao động, rốt cuộc chầm chậm lắc

lắc đầu.

Nhưng đúng lúc này, giữa không trung đột nhiên tuôn ra một tiếng thét dài, chỉ thấy một cái bóng đen nhảy xuống từ cái mái hiên, nhanh như

chớp tiến đến bên cạnh người Tức Vinh Nương, la lên mấy tiếng làm cho

thị vệ bốn phía Tức Vinh Nương đều lui lại một bước, kéo Tức Vinh Nương

nhảy ra khỏi vòng vây, lớn tiếng quát: “Dừng tay!”

Mọi người còn đang trố mắt, lại nghe thấy trên đỉnh đầu có người cao

giọng kêu lên: “Trữ Quốc trưởng công chúa ở đây, ai dám động thủ?” Mọt

người đồng loạt nhìn về hướng phát ra thanh âm, chỉ thấy một người bịt

mặt dẫn theo một thiếu nữ mặc áo hoa từ nóc nhà đối diện nhảy xuống, rơi xuống đứng vững ở giữa phòng, dùng kiếm kề ở trước cổ thiếu nữ, nhìn

Trần Khởi cười dài nói: “Cùng đừng tiếp tục đánh nữa, ta là người nhát

gan, trong tay mà run lên sẽ làm trưởng công chúa bị thương, thật là lỗi của ta.”

Người bịt mặt này không phải ai khác, chính là Lâm Mẫn Thận, đúng

theo kế hoạch hắn cùng Ngụy Quân phải thừa dịp Tức Vinh Nương gây náo

loạn hôn lễ đi cướp cô dâu, may mà Lâm mẫn Thận thận trọng, thấy động

tác khi cưỡi ngựa của cô dâu này cực kỳ linh hoạt, rõ ràng là có công

phu trong người. Lâm mẫn Thận tự cân nhắc một phen, lập tức liền sửa lại phương pháp, dẫn Ngụy Quân đi thẳng đến hậu viện phủ Nguyên soái, quả

nhiên ở trong phòng tân hôn tìm gặp được công chúa thật. Hai người hợp

lại đánh chết ám vệ bên người trưởng công chúa, bắt cóc nàng ta đi thẳng đến đại sảnh tiền viện. Ngụy Quân bởi vì một thân một mình cho nên so

với Lâm Mẫn Thận nhanh hơn vài bước, vừa hay nhìn thấy Tức Vinh Nương

đang bị bao vây, nhất thời chẳng quan tâm nhiều trước tiên liền vọt tới.

Mọi người chưa hết kinh sợ, nhìn về phía cô dâu đứng sau Trần Khởi

chưa từng xốc khăn voan lên kia, lại quay đầu nhìn thiếu nữ bị người bị

mặt bắt cóc này, trong chốc lát đều hồ đồ, sao ngay cả trưởng công chúa

cũng biến thành hai người?

Trần Khởi thoáng quét mắt qua thiếu nữ mặc áo hoa, lại nhìn về phía

Lâm Mẫn Thận, khẽ cười nói như không có việc gì: “Trưởng công chúa đứng

ngay phía sau ta, hôn lễ của chúng ta còn chưa xong, làm sao ngươi lại

chạy đến hậu viện bắt cái cung nữ này tới đây?”

Lâm Mẫn Thận nghe xong liền cười nói: “Ngươi đừng vội dọa ta, hai

trưởng công chúa ở đây ai thực ai giả, trong lòng ngươi tự nhiên biết

rõ.”

Trần Khởi nói: “Ngươi không tin, ta cũng không có cách nào, trước

tiên mặc kệ nàng ấy là thật hay giả, ở đây ta cũng có một người của các

ngươi, ngươi xem có phải thật không?”

Nói xong nhẹ nhàng vung tay lên, ám vệ phía sau dùng đao uy h**p ép A Mạch tiến lên trước.

Lâm Mẫn Thận vừa nhìn, trong lòng không khỏi âm thầm kêu khổ, thầm

nghĩ thật tốt nha, Đường Thiệu Nghĩa còn chưa đổi được, Nguyên soái quân Giang Bắc đã thật sự bị người bắt được.

Trần Khởi hỏi Lâm Mẫn Thận: “Thế nào? Có phải là thật?”

Lâm Mẫn Thận im lặng không nói trong chốc lát, Ngụy Quân đã dẫn Tức

Vinh Nương đi đến bên cạnh hắn, Tức Vinh Nương lại càng không nhịn được

thấp giọng hỏi Lâm Mẫn Thận: “Làm sao bây giờ?”

Phía bên kia A Mạch bỗng nhiên hắc hắc cười lạnh hai tiếng, nói:

“Không thể tin được Trần đại nguyên soái lại lấy một người thô kệch da

dày thịt béo như ta so sánh cùng công chúa yểu điệu kia!” Nói xong bả

vai dùng hết sức lướt về phía trước, loan đao của ám vệ bên cạnh tránh

không kịp, lưỡi đao sắc bén nhất thời tạo nên một vết thương trên đầu

vai A Mạch, máu tươi chốc lát trào ra, rất nhanh thấm ướt trên vai áo.

Sắc mặt A Mạch không đổi, nhìn Tức Vinh Nương cười nói: “Vinh Nương,

ngươi cũng vạch cho công chúa kia một đao, nhìn xem nàng ta có thật da

mịn thịt mềm hay không!”

Mọi người thấy A Mạch tàn nhẫn như thế sợ hãi trố mắt, Trần Khởi kinh ngạc nhìn về phía A Mạch, thần sắc nơi đáy mắt bỗng nhiên phức tạp khó

phân biệt. Chỉ có Thường Ngọc Thanh tránh ở phía xa khẽ cong cong khóe

môi, nếu so về độ tàn nhẫn ngay cả hắn cũng tự than thở, trên đời này

lại càng không có ai là địch thủ của A Mạch.

Lâm Mẫn Thận thoáng cái hiểu rõ ý đồ của A Mạch, Tức Vinh Nương đứng

bên lại càng trực tiếp không nói lời nào đao liền khua lên hướng đầu vai thiếu nữ mặc áo hoa kia.

Tiếng Trần Khởi gấp giọng kêu lên: “Khoan đã!”

Tức Vinh Nương căm tức tên Trần Khởi này bạc tình bạc nghĩa, trên tay không ngừng chút nào, chỉ nghe thiếu nữ kia hoảng sợ hô lên một tiếng,

chớp mắt đã hôn mê bất tỉnh. Tức Vinh Nương cúi người nhìn miệng vết

thương của cô gái, cố ý quay đầu lại hướng A Mạch hô: “Công chúa này quả thật da mịn thịt mềm!”

A Mạch đừng bên cười ha ha hai tiếng, cất cao giọng nói: “Cho nên nói để các ngươi chớ có tị nạnh, cứ một đao đổi một đao, vẫn là chúng ta

chiếm nhiều thuận lợi hơn, coi như đồng thời rơi đầu, sẹo của chúng ta

cúng không lớn hơn trưởng công chúa này!”

“Không sai!” Lâm Mẫn Thận đáp, đem thiếu nữ mặc áo hoa đã hôn mê kia

nâng dậy, hường về phía Trần Khởi kêu lên: “Thả người! Bằng không chúng

ta liền tiếp tục vạch đao! Để xem sau này khi ngươi ôm một người vợ mình đầy vết sẹo có hối hận hay không!”

Trong mắt Trần Khởi hiện lên một mét thoáng tàn khốc, sát ý nổi lên,

không mặt cũng càng thêm trầm tĩnh, nói: “Được, ta trao đổi người với

các ngươi.”

Lâm Mẫn Thận cười xòa một tiếng, nói: “Ta nói trao đổi người với ngươi sao? Ta nói chính xác là bảo ngươi thả người!”

Tức Vinh Nương kế đao ở trên người thiếu nữ kia, quay đầu trịnh trọng hỏi Trần Khởi: “Hay là chúng ta cùng đồng ý thử đao tiếp xem? Ta sẵn

sàng không cần người đang ở trong tay ngươi.” Vốn dĩ thiếu nữ kia vừa

mới tỉnh lại, nghe thấy lời nàng nói thân mình lại mềm nhũn, Ưm một

tiếng lại tiếp tục ngất đi.

Trên mặt Trần Khởi thản nhiên cười cười, nói: “Được, ta thả người.”

Nói xong, thả lỏng tay về phía sau ngoắc tay làm ám hiệu không lộ dấu

vết. A Mạch chỉ cảm thấy trên bàn chân phải của khẽ tê rần, trong lòng

không khỏi kinh sợ, lập tức hạ tầm mắt nhìn xuống, nhưng lại không nhìn

thấy có chút gì khác thường. Mấy tên ám vệ kia đẩy A Mạch tiến lên phía

trước vài bước, sau đó rút loan đao về, một lần nữa lui trở lại đứng

phía sau Trần Khởi.

Trần Khởi thản nhiên nói: “Ta đã thả người.”

A Mạch bước nhanh đến bên cạnh đám người Lâm Mẫn Thận, nhận lấy loan

đao trong tay Tức Vinh Nương, quay đầu nhìn chằm chằm Trần Khởi, cánh

tay vung lên, hướng một đao về phía đùi của thiếu nữ mặc hoa phục, lạnh

giọng kêu lên: “Đem giao Đường Thiệu Nghĩa ra đây!”

Ngụy Quân cùng Tức Vinh Nương không biết A Mạch bị Trần Khởi ám toán

cho nên mới vạch một đao trả thù thiếu nữ kia, không khỏi đều nhíu nhíu

mày, thầm nghĩ A Mạch thân là Nguyên soái quân Giang Bắc, dẫu gì cũng là một chiến tướng nổi tiếng thiên hạ, lòng dạ sao lại hẹp hòi như thế,

đối với một nữ tử yếu đuối không hề có sức phản kháng cũng tàn nhẫn như

vậy.

Tràn Khởi cười lạnh nói: “Ta giao Đường Thiệu Nghĩa, các ngươi vẫn không để người lại thì làm sao đây?”

A Mạch: “Nếu chúng ta có thể an toàn ra ngoài, đương nhiên sẽ đem trưởng công chúa trả lại cho ngươi.”

Trần Khởi yên lặng nhìn A mạch, một lúc thật lâu sau mới phân phó cho Khương Thành Dực: “Thành Dực, đi đem Đường Thiệu Nghĩa ra giao cho bọn

họ!”

Khương Thành Dực nghe xong muốn đi, A Mạch lại kêu lớn lên: “Khoan

đã!” Khương Thành Dực dừng bước chân, cùng Trần Khởi nhìn về phía A

Mạch, chỉ thấy A Mạch cười cười, nói: “Ta chỉ cần một Đường Thiệu Nghĩa

tứ chi nguyên vẹn toàn thân thể an khang, trên người anh ta có một chỗ

bị tổn thương, ta liền đâm thủng một chỗ trên người trưởng công chúa của các ngươi, nếu anh ta bị đứt gân chân gân tay gì gì đó…” A Mạch dùng

đao nhẹ nhàng vỗ vỗ lên cánh tay của thiếu nữ kia một cái, không nhanh

không chậm nói: “Đường Thiệu Nghĩa bị đứt ở chỗ nào, ta liền đem chỗ

xương đó của nàng ta chụp vỡ.”

Sắc mặt Trần Khởi âm trầm thờ ơ không nói, Khương Thành Dực cũng tức

giận đến mức khóe mắt muốn nứt ra. Lâm Mẫn Thận nghe xong dở khóc dở

cười, thầm nghĩ A Mạch quả không hổ danh là nguyên soái quân Giang Bắc,

thế nhưng mặt dày so với bọn Ngụy Quân còn thấy giống thổ phỉ hơn.

Khương Thành Dực liếc mắt nhìn Trần Khởi một cái, thấy hắn không có

phân phó, liền nén lại lửa giận đi dẫn Đường Thiệu Nghĩa ra. Cũng không

biết tên Trần Khởi này đem nhốt Đường Thiệu Nghĩa ở đâu, Khương Thành

Cánh đi chưa đầy một nén nhang đã dẫn vài người đem Đường Thiệu Nghĩa bị hôn mê bất tỉnh khiêng lại đây, dừng lại bên sườn Trần Khởi. Trần Khởi

nhìn A Mạch nói: “Chúng ta thả người cùng lúc.”

Lâm Mẫn Thận cười nói chen lời: “Bên ngoài phủ của ngươi đều có cung

thủ, nếu trong tay chúng ta không có trưởng công chúa này, chẳng phải sẽ bị ngươi bắn thành con nhím sao?”

A Mạch đáp: “Sau khi chúng ta an toàn rời khỏi thành, thì sẽ thả người.”

Trần Khởi lại nói: “Thân thể trưởng công chúa yếu ớt, đổi lại để ta làm con tin của các ngươi thì sao?”

A Mạch cười lạnh một tiếng, không đáp hỏi ngược lại: “Chính ngươi cảm thấy như thế nào?”

Trần Khởi cười hời hợt, hướng về phía Khương Thành Dực phất phất tay, ý bảo hắn đem Đường Thiệu Nghĩa giao cho đám người A Mạch. Hai tên thị

vệ Bắc Mạc đỡ Đường Thiệu Nghĩa tiến lên, Ngụy Quân cùng Tức Vinh Nương

đồng thời cũng tiến lên, đem Đường Thiệu Nghĩa đỡ đến phía sau lưng A

Mạch. Tức Vinh Nương thấy Đường Thiệu Nghĩa hai mắt nhắm nghiền không

một tiếng động, chỉ lo lắng liên tục gọi anh ta: “Đường đại ca, Đường

đại ca!”

Ngụy Quân kiểm tra sơ qua thân thể Đường Thiệu Nghĩa một chút, lại

duỗi hai ngón tay đặt lên chỗ mạch máu của Đường Thiệu Nghĩa, chốc lát

sau nhìn A Mạch nói: “Không có gì đáng ngại, chỉ là thân thể rất suy

nhược.”

A Mạch hơi hơi gật đầu: “Tốt lắm, chúng ta đi.”

Ngụy Quân nghe vậy cõng Đường Thiệu Nghĩa lên, Tức Vinh Nương cầm đao bảo hộ bên người hắn, Lâm Mẫn Thận một tay cầm kiếm, một tay xách

Trưởng công chúa đã hôn mê kia lên, chắn ở phía trước mọi người, A Mạch

thì bảo vệ sau lưng của hắn, mấy người cẩn thận thối lui ra ngoài. Đám

người đang chắn trước mạt bọn họ như sóng nước từ từ lùi ra, tạo thành

một con đường lui ra ngoài. Miệng vết thương trên vai A Mạch vẫn còn nhỏ máu tươi, lưu lại trên mặt đất dấu vết nông sâu, tầm mắt Trần Khởi luôn đuổi theo dấu vết đó, thẳng đến khi nó quẹo ra ngoài cửa, biến mất

không thấy gì nữa.

Ngoài phủ Nguyên soái đèn đuốc sáng choang, sớm đã bị quân lính Bắc

Mạc cùng cung thủ vây chặt đến mức con kiến cũng không chui lọt, A Mạch

lại dùng trưởng công chúa trong tay làm lợi thế ép buộc Trần Khởi phải

lấy ra mấy con chiến mã, Lâm Mẫn Thận ôm lấy công chúa đang hôn mê nhảy

lên lưng ngựa đầu tiên, Ngụy Quân cùng Đường Thiệu Nghĩa cưỡi chung một

ngựa, mấy người đều ào ào lên ngựa, được kỵ binh Bắc Mạc “hộ tống” từ từ lui tới cửa thành phía đông.

Chính bởi vì Trữ Quốc trưởng công chúa bị bắt cóc, quan hệ đến thể

diện một quốc gia, cho nên không chỉ có Trần Khởi cũng tâm phúc Khương

Thành Dực, ngay cả Thường Ngọc Thanh và chiến tướng Bắc Mạc cũng đều

đồng loạt lên ngựa, đi theo phía sau đám người A Mạch đến cửa thành phía Đông.

Cửa thành phía Đông của Dự Châu đã đóng thật chặt, binh lính thủ

thành giơ thương, giáo ngăn cản ở trước cửa chẳng biết đã mấy tầng. Lâm

Mẫn Thận hướng về phía Trần Khởi luôn luôn đi theo phía sau kêu lên:

“Bảo bọn họ mở cửa thành cho qua đi!”

Trần Khởi lạnh giọng hỏi: “Nếu ta cứ thể này thả bọn ngươi, sau khi

các ngươi ra khỏi thành không thả trưởng công chúa thì làm sao bây giờ?”

Lâm Mẫn Thận cười giỡn nói: “Chúng ta không cần cưới trưởng công chúa này làm vợ, đợi đến khi chúng ta an toàn tất nhiên sẽ đem trưởng công

chúa trả lại cho ngươi.”

Trần Khởi lắc lắc đầu, ánh mắt cũng chuyển qua phía A Mạch, nói: “Ta

muốn ngươi đồng ý với ta một chuyện, đợi sau khi ra khỏi thành liền đem

công chúa thả lại cho tốt, nếu không, thà rằng ta đến Thượng Kinh xin

được trị tội nhận lấy cái chết, cũng sẽ không mở cửa thành này.”

A Mạch cười nhẹ quét mắt liếc qua mọi người một cái, cười nói: “Đừng, ta là người từ trước đến nay nói chuyện không giữ lời gì hết, ngươi nói bảo ta đồng ý với ngươi, không bằng tìm bọn họ thử xem.”

Đám người Lâm Mẫn Thận cùng Ngụy Quân đều vui vẻ, ngay cả Tức Vinh

Nương cũng không nhịn được che miệng mà cười. Khương Thành Dực nghe thấy giận không kiềm chế được, thúc dây cương muốn tiền lên, lại bị Trần

Khởi ngăn lại, thản nhiên nói: “Ta muốn ngươi lấy tên lệnh tôn ra thề.”

Tươi cười trên mặt A Mạch trong phút chốc tiêu tán hết gần như không

còn, ánh mắt giống như chìm trong băng lạnh, im lặng nhìn Trần Khởi một

lát, lạnh giọng mỉa mai nói: “Thật khó cho ngươi, còn có thể nhớ đến cha của ta!”

Binh lính giữ của thành không có mệnh lệnh của Trần Khởi, chỉ nắm lấy thương, giáo chắn trước ngựa của đám người A Mạch. A Mạch khẽ mỉm cười, nhìn Trần Khởi nói: “Được, ta đồng ý với ngươi.” Nói xong liền giơ

thẳng tay lên trời, nhìn chằm chằm Trần Khởi, gằn từng tiếng rõ ràng

nói: “Ta lấy tên phụ thân ra thề, sau khi ra khỏi thành sẽ thả Trữ Quốc

trưởng công chúa ra.”

Trần Khởi không nói, ánh mắt sau khi lóe ra vài cái cuối cũng cũng

tránh né tầm mắt của A Mạch, chỉ sai người mở cửa cho đi. Cửa thành nặng nề từ từ được mở ra, đám người A Mạch phóng ngựa như bay mà ra. Tại

phía ngoài thành hơn mười dặm, Triệu Tứ toàn thân ăn mặc trang phục của

quân lính Bắc Mạc cũng hai cao thủ của Thanh Phong Trại đợi đã lâu,

trong lòng sớm nôn nóng bất an, nghe thấy trên đường lớn truyền đến

tiếng vó ngựa dồn dập hỗn độn, đều vội tiến ra đón.

Ngụy Quân cùng Đường Thiệu Nghĩa đi đầu tiên, nhìn thấy đám người

Triệu Tứ, vội vàng ghìm cương ngựa dừng lại, đem Đường Thiệu Nghĩa còn

đang hôn mê đưa tới, kêu lên: “Thát tử còn đi theo phía sau vài dặm, các ngươi mang theo Đường nhị đương gia đi trước.”

Triệu Tứ nhìn thấy Ngụy Quân đã cứu được Đường Thiệu Nghĩa ra, trong

lòng không khỏi mừng rỡ, đỡ lấy Đường Thiệu Nghĩa đặt tại trước ngựa của mình, dương tay lên đem một cái túi ném cho Ngụy Quân, đáp: “Quân phục

đều ở trong đây, các ngươi nhanh chóng thay đi.”

Lúc nói chuyện, đám người A Mạch ở phía sau cũng đã đuổi tới, Lâm Mẫn Thận đem trưởng công chúa vẫn đang hôn mê bỏ lại ở rìa đường, đón lấy

quân phục Bắc Mạc Tức Vinh Nương ném tới, một bên khoác qua lên, một bên quay đầu lại cười nói: “Ngươi nói xem chúng ta đi đến dịch trạm trên

đoạn đường này đổi lấy ngựa khác của Thát Tử trở về, Trần Khởi đuổi theo phía sau có phải muốn tức chết hay không?”

A Mạch chỉ lo cúi đầu đổi quần áo, không để ý đến Lâm Mẫn Thận đang

nói giỡn, Ngược lại Tức Vinh Nương ở bên cạnh lại một lần nữa đem tóc

rối tung buộc lên, vừa cười vừa tiếp lời nói: “Vẫn là mưu kế của Nguyên

soái thật tuyệt, thát tử không thể tượng tượng được đám người chúng ta

dám tiến thẳng đến Dự Châu.”

Nói xong nàng cùng Ngụy Quân hai người dẫn đầu đánh ngựa đi nhằm

hướng đông. Hai người Lâm Mẫn Thận cùng A Mạch đổi qua quan phục, cũng

đuổi theo phía sau. Trong chốc lát lại chạy như bạy, A Mạch chợt thấy

đùi phải cứng đờ, cả người trong nháy mắt mất thăng bằng, lập tức liền

té ngã xuống ngựa. Lâm Mẫn Thận đi gần phía sau nàng vội thúc ngựa chạy

tới vươn tay đem A Mạch từ giữa không trung đỡ lên, đặt lên trên ngựa

phía trước mình, gấp giọng hỏi: “Làm sao vậy?”

A Mạch chỉ cảm thấy toàn thân đều tê dại, miệng lưỡi đã không phát ra tiếng. Lâm Mẫn Thận dựa theo ánh trăng nhìn sang, chỉ thấy ánh mắt A

Mạch trừng trừng, ý thức tỉnh táo, chỉ riêng tứ chi mềm oặt vô lực giống như trúng thuốc tê.

Đám người Trần Khởi truy đuổi phía sau đã phát hiện ra Trữ Quốc

trưởng công chúa ở ven đường, trong lòng kỵ binh Bắc Mạc không còn băn

khoăn, chỉ tăng tốc độ đuổi theo về phía trước, Chiếu Dạ Bạch (cái này k biết, có phải tên em ngựa của anh Thanh không?) của Thường Ngọc Thanh vốn đặc biệt thần tuấn (ngựa siêu tốt ), không đầy trong chốc lát liền bỏ những người còn lại một khoảng cách xa ở phía sau. Tiếp tục đuổi theo một lát, phía trước liền có thể nhìn

thấy bóng lưng mơ hồ của Lâm Mẫn Thận.

Con ngựa Lâm Mẫn Thận cưỡi chạy một lúc lâu đã mệt mỏi, hơn nữa chở

theo nhiều người nên tốc độ rõ ràng chậm lại, hắn hết sức vung roi thúc

ngựa chạy cho nhanh, nhưng vận bị Thường Ngọc Thanh ở phía sau càng đuổi càng gần. Lâm Mẫn Thận cúi đầu nhìn A Mạch búi tóc tán loạn, trong lòng vô cùng mâu thuẫn, mấy lần chần chừ cuối cũng vẫn đem A Mạch kéo lên,

tiến tới bên tai nàng nói: “Yếu thế cần cầu sống sót!” Nói xong một tay

giơ nâng A Mạch lên cao, quay lại hướng về phía Thường Ngọc Thanh kêu

lớn: “A Mạch cho ngươi!” Sau đó cắn răng ném một cái, cuối cùng đem A

Mạch ném tới phía Thường Ngọc Thanh!

Chuyện đột nhiên phát sinh, cả hai người đều không ngờ Lâm Mẫn Thận

lại làm ra hành động như thế. Đầu óc A Mạch quay cuồng, trong lúc choáng váng đã rơi xuống trước người Thường Ngọc Thanh, giương mắt, vừa vặn

cùng Thường Ngọc Thanh khó che được ánh mắt kinh ngạc nhìn nhau.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.