1001 Đêm Tân Hôn

Chương 86: Để chồng cô từ từ chút


“Chú Hai, những hàng mục loại hình lớn như

vậy thường thì sẽ công bố đấu thầu công khai.” Sắc mặt Lương Vân vẫn còn tái nhưng giọng điều đanh thép thì không hề giảm: “Chú để Nặc Nặc đi

tìm chồng em ấy, như thế chẳng phải là muốn em ấy vì tình riêng và làm

việc bất hợp pháp à?”

“Đúng vậy chú Hai, từ trước tới nay cháu

chưa bao giờ hỏi chồng cháu về chuyện công việc, những hạng mục như thế

này nếu muốn hợp tác thì đành nhờ đến chú Hai rồi.”

Lương Nặc nhanh chóng tiếp lời Lương Vân

không cho ông ta có cơ hội phản bác, nói xong liền cùng với Lương phu

nhân và Lương Vân rời đi.

Lương Bác Sinh dõi ánh mắt sắc lạnh của ông ta theo bóng của ba người phụ nữ, tức giận nói những lời th* t*c: “Mẹ

kiếp, mày muốn chơi tao hả? Giả bộ thanh cao gì chứ? Nếu không phải tao

liệu mày có bò đượng vào nhà Bắc Minh quyền thế đó không?”

*

Từ khi giá cổ phiếu của Ngô gia rơi vào

tình trạng chao đảo, rồi tới sự lên xuống không yên của cổ phiếu Bắc

Minh, rõ ràng như đang có một bàn tay vô hình nào đó đang cố tình tạo

nên sự sóng gió này.

Lương Nặc nhìn thấy đống tài liệu trên bàn

làm việc của Bắc Minh Dục như bị thiếu đi một tập, cô liền hiểu rằng

công việc lại làm anh đau đầu hơn.Buổi trưa, Lương Nặc mang cơm tới công ty cho anh nhưng nhìn Bắc Minh DỤc lúc nào cũng nheo mày làm việc căng

thẳng, cũng không thèm ăn cơm, cô nhẹ nhàng tới gần xoa bóp đầu cho anh.

“Có phải việc của tập đoàn nhiều quá không?”

“Một chút.” Bắc Minh Dục chau mày vào với

nhau cho thấy rõ sự mệt mói.Lương Nặc suy nghĩ một lát rồi nhanh chóng

hôn trộm vào môi anh một cái, cười nói: “Dù sao thì tôi cái gì cũng

không biết, hay là anh cứ nói ra đi, coi như trút bầu tâm sự.”

“Không cần đâu, đều là những việc đau đầu

chẳng đâu vào đâu.” Bắc Minh Dục ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn vào cổ cô,

xoay hết bên này tới bên kia: “Anh thấy giờ việc nên làm là những việc

quan trọng như thế này?”

“Hả...” Lương Nặc bị anh vần qua vần lại,

mặt đỏ lên nhìn anh, ánh mắt lờ mờ như muốn khiếu nại: “Thế này mà được

gọi quan trọng, quan trọng chỗ nào thế?”

“Hóa giải những mệt nhọc phiền muộn của chồng, đó chẳng phải là việc quan trọng của một người vợ à?”

Lương Nặc lấy tay đập nhẹ vài cái vào ngực

anh rồi thoát ra khỏi vòng tay anh, cười ngọt ngào nắm tay anh nói: “Em

đột nhiên nhớ ra một nơi, nơi đó nhất định có thể xóa tan những áp lực

của anh.”

“Là đâu thế?” Bắc Minh Dục thơ thẩn ngước

nhìn cô từ ghế sô pha, hai chân thì gác lên chiếc bàn trước mặt, nhìn bộ dạng như không muốn cử động.

Lương Nặc không chịu bỏ cuộc, cô nắm tay anh lôi anh đứng lên: “Không được, đi cùng em sẽ biết đó là nơi nào.”

Hai mươi phút sau.

Chú Trương lái xe đưa hai người tới một con phố đi bộ mà người đông như chảy hội.

Cô đưa tay chỉ lên một con hẻm ở phía đối

diện nói: “Đi quan con hẻm này là có thể nhìn thấy rất nhiều các quán ăn nhỏ! Hehe...mỗi lần em không vui đều tới đây, ăn một bừa no nê, vậy là

mọi phiền muộn đều ta biến.”

Bắc Minh Dục đưa ánh mắt nhìn dòng người

một vòng, rồi quay ra nhìn cô với vẻ trêu chọc: “Đúng là đồ trẻ con, ăn

một bữa mà có thể quên hết mọi phiền muộn, thế chắc là chẳng phải việc

to tát gì mà phải buồn phiền.”

“Chỉ cần làm cho bản thân vui vẻ, như thế

mọi buồn phiền sẽ tự nhiên tan biến....” Lương Nặc nhướn người háo hức

nhìn con hẻm, kéo tay Bắc Minh Dục đi vào trong: “Đi thôi, em đảm bảo là rất ngon.”

“Tôi không có hứng thú với ăn uống.”

Bắc Minh Dục nói rồi quay người muốn bước

đi, Lương Nặc vội vàng chạy lên trước mặt anh dang hai tay chặn lại,

khuôn mặt nhìn anh đầy hi vọng: “Thế thì coi như đi ăn cùng em một bữa

được không? Phu nhân quản em sát sao quá, lâu lắm rồi chưa được ăn ở

đây.”

Bắc Minh Dục tỏ ra không mấy vui vẻ nhưng

cũng cố nhìn rồi kiêu ngaok cảnh cáo cô: “Chỉ duy nhất lần này thôi nhé, không có lần thứ hai đâu đấy.”

“Tuân mệnh, thiếu gia, anh thật tốt...”

Lương Nặc cười hạnh phúc khoác tay anh đi

hòa vào dòng người đông đúc, len bên trái rồi lại len bên phải, vượt qua con hẻm chật hẹp với dòng người đông đúc, trước mặt hiện ra từng hàng

từng dãy các quán ăn nhỏ, lấy tay vuốt cằm gật gù đắn đo suy nghĩ hồi

lâu cô nói: “Thiếu gia, anh nói xem nên ăn gì bây giờ?”

“Gì cũng được!”

“Thịt nướng?” Lương Nặc hỏi

“Thịt nướng ở đây chắc chắn không vệ sinh.” Bắc Minh Dục nói với giọng chê bôi.“Thế thì cũng có nhiều loại

lắm....ví dụ như các món chiên này, rồi món tự phục vụ, trên chảo đã có

dầu đun nóng, anh muốn ăn gì thì tự lấy cho lên chảo, mà mới chỉ có mấy

chục tệ”

“Cũng không thích.” Bắc Minh Dục nói luôn: “Hôm nay thời tiết không nóng lắm, đi ăn lẩu đi.”

“Có thể đổi món khác được không?” Lương Nặc chớp chớp mắt, cô không muốn ăn lẩu lắm, Bắc Minh Dục thì cười như

không cười: “Là tôi mời hay là em mời đây? Là tôi muốn giảm áp lực, buồn phiền hay là em thế?”

Lương Nặc mếu máo nhưng chẳng thấy nước mắt đâu: “Rõ ràng anh nói ăn gì cũng được mà!”

Đáp ứng yêu cầu của Bắc Minh Dục, hai người đi tới một cửa hàng chuyên làm đồ lẩu, vì không thích hợp để ăn cay nên hai người gọi một nồi lẩu vịt không cay, nhưng nhìn vệ sinh cửa nhà

hàng này thì quá bình thường, Bắc Minh Dục kén chọn nói: “Nhà hàng thế

này mà cũng có người tới ăn?”

“Anh đừng có nhìn thấy bây giờ người chưa

đông, đợi lát nữa trời tối, ở đây có mà chen chúc nhau, toàn là học sinh sinh viên, đến một chỗ trống cũng không có, muốn ăn còn phải xếp hàng

đợi ấy.”

“Đó là vì kiếm tiền từ học sinh sinh viên dễ!”

Lương Nặc bĩu môi: “Tuy là anh nói cũng có

lý nhưng nếu ở đây họ làm không ngon thì cũng sẽ không có nhiều người

đến ăn như thế, không tin tí họ mang đồ ăn lên anh ăn thử mà xem! Nếu

thực sự anh cảm thấy không ngon, chúng ta sẽ đi nhà khác.”

“Ừm!” Bắc Minh Dục miễn cưỡng trả lời cô.

Đồ ăn được bê lên, Bắc Minh Dục ngồi nhìn

nồi lẩu vịt đang sôi ùng ục, không muốn cầm đũa lên gắp, Lương Nặc trộm

nhìn anh xem phản ứng thế nào, rồi liền lấy chiếc muôi vớt vài miếng

thịt từ trong nồi đổ vào bát anh, tưới một ít xì dầu, đưa ra trước mặt

Bắc Minh Dục.

“Thiếu gia, anh thử xem nào! Nhà này nổi tiếng trong giới học sinh sinh viên lắm đấy.”

“Vấn đề vệ sinh làm tôi thật sự không dám.... ”

Lương Nặc khẽ cười khoái chí trước cái sự

lo xa của anh nhưng rồi quay ra nhìn anh với vẻ mong đợi, hai tay bê cái bát nhất định không đặt xuống, Bắc Minh Dục vốn dĩ không muốn ăn nhưng

bị Lương Nặc ép như thế anh chỉ có thể khẽ mở miệng ra.

Lương Nặc thấy vậy vội cầm lấy đũa đưa vào miệng anh một miếng nhỏ.“Sao sao?”

Bắc Minh Dục ăn thử liền phát hiện mùi vị cũng không tới nỗi khủng khiếp như trong tưởng tượng của anh: “Cũng được...”

“Vậy thì anh hãy ăn nhiều một chút, gần đây nhìn gầy đi trong thấy, phu nhân nhất định lại nói tình cảm của chúng

ta không tốt.” Lương Nặc cầm lấy muôi liên tục gắp thức ăn vào bát anh,

Bắc Minh Dục thì vừa cúi đầu ăn vừa nghe cô lảm nhảm than vãn.

Sau bữa ăn, hai người cùng nhau về nhà.

Lúc trên xe, sắc mặt Bắc Minh Dục luôn tỏ

ra không được tốt, thậm chí có lúc còn tái hết cả đi, Lương Nặc lo lắng

hay là anh lại chuẩn bị phát bệnh, liền nhanh chóng tìm thuốc lấy ra đưa cho anh, Bắc Minh Dục xua tay.

“Không cần, tôi không phải phát bệnh đâu.”

“Sắc mặt anh...có chút khó coi, nhìn không ổn chút nào.”

“Ừm.”

Anh khẽ trả lời cô một tiếng, sau khi đỗ xe vào nhà xe liền đi thẳng lên phòng trong căn gác, Lương Nặc vốn dĩ muốn cùng anh đi lên nhưng Bắc Minh Dục xua tay nói cô đừng đi theo anh mà

hãy về phòng mình, Lương Nặc chỉ biết nhìn anh đi khuất rồi trở về

phòng.

Về tới phòng, cô vừa mở wechat ra thì nhận

được thư của công ty mà cô đang làm thêm, trong thư nói rằng có một

khách hàng mời cô thiết kế một bộ trang sức bằng trân châu, mục đích của khác hàng là muốn nhớ tới người vợ của mình.

Bên cạnh thư mới còn có một người bạn muốn kết bạn với cô, sau khi đối chiếu thông tin với thông tin khách hàng trong

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.