Đế Bá (Truyện dịch)

Chương 3: Tẩy Nhan Cổ Phái (1)



– Ba ngày sau, lúc bái tổ xong ngươi sẽ chính thức là thủ tịch đại đệ tử của Tẩy Nhan Cổ phái. Đại trưởng lão vô cùng bất mãn, hằn giọng nói.

Còn Lý Thất Dạ vẫn ngồi ung dung, không một chút kinh ngạc, hắn chỉ cười cười lên tiếng: – Ta làm thủ tịch đại đệ tử hẳn cũng nên có một hai món binh khí phòng thân chứ nhỉ!

Thấy Lý Thất Dạ ứng đối một cách bình tĩnh, sáu vị trưởng lão đều cảm thấy kỳ quái. Dù sao đi nữa thì tiểu tử này cũng chỉ mới mười ba tuổi, nhưng hành động của hắn lại trấn định nhàn nhã như chúa tể một phương, có thể khống chế hết thảy. Một phàm nhân như hắn có thể có khí phách lớn như vậy từ đâu được chứ?

Đại trưởng lão liếc nhìn Lý Thất Dạ một cái, lắc đầu trả lời: – Mặc dù chúng ta công nhận ngươi là thủ tịch đại đệ tử, nhưng chỉ có thể cho ngươi binh khí bình thường thôi, còn bảo vật gì đó chưa tới lượt ngươi được dùng. Nếu ngươi muốn nhận được bảo khí cường đại hoặc Tiên đế công pháp thì nhất định ngươi phải có đóng góp theo đúng môn quy của Tẩy Nhan Cổ phái mới được.

Lý Thất Dạ khẽ nhếch môi cười, hắn vốn chẳng để tâm đến Tiên đế công pháp, tuyệt thế cổ thuật hay cổ vật gì gì, thứ hắn muốn chính là cây gậy gỗ đen nhánh nằm ở bàn thờ kia. Đưa mắt nhìn về phía cây gậy gỗ, Lý Thất Dạ tiếp: – Được rồi, vậy ta muốn cây gậy gỗ kia? – Cây gậy gỗ kia? Nghe xong yêu cầu của Lý Thất Dạ, sáu vị trưởng lão ngây người thốt lên.

Cây gậy gỗ đó vốn chỉ được dùng để bới tro tàn lúc hóa vàng mã tế tự Tổ sư của Tẩy Nhan Cổ phái mà thôi. Nó dường như vẫn luôn nằm ở đó và chẳng có mấy người hứng thú dùng đến.

Vốn dĩ các vị trưởng lão còn tưởng rằng Lý Thất Dạ sẽ lợi dụng thân phận mới đòi hỏi bảo vật hoặc đế thuật gì đó, nào ngờ hắn lại chỉ muốn một cây gậy gỗ. Yêu cầu này thực sự nằm ngoài dự liệu của bọn họ.

Ngày đó, khi Minh Nhân Tiên Đế còn chưa gánh chịu thiên mệnh, hắn với tư cách là người dẫn đường của vị Tiên đế này, đã từng bồi dưỡng một đám thanh thiếu niên để theo làm tùy tùng cho Minh Nhân Tiên Đế. Cũng vì muốn dạy dỗ đám thanh thiếu niên đó thật tốt, hắn mới đặc biệt mang cây Đả Xà Côn này từ trong Quỷ Lâm ra.

Những thanh thiếu niên về sau vang danh thiên hạ kia đã từng bị Lý Thất Dạ dùng cây gậy gỗ này quất cho bong da xé thịt. Khi kết thúc việc huấn luyện bọn họ, Lý Thất Dạ tiện tay để cây Đả Xà Côn này ở Tẩy Nhan Cổ Phái, thật không ngờ nó cứ ở nguyên như thế mãi trong tổ điện.

Tay nắm chặt Đả Xà Côn, Lý Thất Dạ chợt chìm sâu vào trầm mặc. Trải qua bao cố gắng, hắn cuối cùng đã đoạt lại được thân thể của mình, hồn phách cũng thoát khỏi khống chế của Âm Nha.

Thời gian trôi qua gấp gáp không một chút tiếc thương, bao nhiêu người từng là bằng hữu, thân nhân của hắn như Dược Thần, Huyết Tỳ Tiên Đế, Minh Nhân Tiên Đế…, thậm chí là vị Hắc Long Vương sống qua cả ba thế kia cuối cùng cũng xa rời dương gian.

Tại thời điểm xa xôi trong thời đại Hoang Mãng kia, hắn chỉ là một đứa bé mười ba tuổi chăn dê thuê rất bình thường, vì tìm một con dê bị lạc mà tiến vào Tiên Ma Động để rồi hồn phách bị giam cầm trong Âm Nha, cứ thế sống từ đời này qua đời khác.

Lúc đó Lý Thất Dạ thật hoảng sợ, làm Âm Nha hắn không phản kháng được, chỉ đành đi theo lộ tuyến mà Tiên Ma Động lập ra. Hắn bay không ngừng nghỉ giữa trời đất, vào Táng Địa, vượt Cựu Thổ, xuyên qua Cửu Giới… và cuối cũng vẫn bị bức quay trở lại Tiên Ma Động.

Nhưng cũng vì Âm Nha Lý Thất Dạ hắn trải qua vô số những nơi đầy thần bí, hung hiểm mà ngay cả vô địch Đại Hiền cũng e ngại, biết được vô số bí mật, cố gắng rèn luyện dưới mọi khổ đau khiến đạo tâm của hắn được gột rửa đến mức vô cùng kiên định.

Từ đó hắn tuyệt không cam lòng trở thành một con khôi lỗi bất tử Âm Nha, nên đã vạch ra một kế hoạch vô cùng to lớn, muốn chặt đứt mọi cấm chế cũng như lộ tuyến bên trong hồn phách của hắn.

Vì muốn thoát khỏi Âm Nha, muốn đoạt lại thân thể của mình, hắn lần lượt dẫn dắt chỉ bảo cho nhiều thiếu niên có tiềm lực bước vào con đường tu đạo, thậm chí còn hỗ trợ những người ưu tú nhất tiến lên con đường vô địch gánh lấy thiên mệnh.

Nhưng hôm nay khi Lý Thất Dạ đã trở lại thân thể cũ của mình, một lần nữa làm người, thì bao cố nhân xa xưa đã rời khuất.

Lý Thất Dạ khe khẽ thở dài rồi nhanh chóng hít thở thật sâu để ổn định lại tâm băng sông vượt núi, đả bại hết thảy mọi chướng ngại, một ngày nào đó sẽ tiến thẳng vào Tiên Ma Động.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.